Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới tạm biệt mười mấy phút, lại phải gặp lại.
Quả nhiên đâu đâu trên cuộc sống cũng không thể thiếu tình huống xấu hổ.
Tống Vân cố gắng nhẹ nhàng mở cửa, dù sao cô ấy cũng chỉ lấy sạc mà thôi, không bị Tần Tự Ninh phát hiện là tốt nhất.
Cô ấy nghĩ vậy, nhưng sau khi cửa mở ra, cô ấy mới phát hiện, người nên xấu hổ hẳn là Tần Tự Ninh.
Nghe thấy tiếng rung giường cùng với tiếng rên rỉ của nam nữ, gân xanh trên trán Tống Vân nhảy loạn, quả nhiên tâm hồn người đàn ông “bị thương” cần được an ủi gấp, lúc này mới qua không đến hai mươi phút, Tần Tự Ninh đã gọi người đến nhà làm việc.
Chẳng qua như vậy cũng vừa vặn, đôi nam nữ đắm chìm trong tình ái trong phòng ngủ chính hẳn là cũng không có độ nhạy bén kia có thể phát hiện ra cô ấy.
Tống Vân cầm điện thoại di động, đang chuẩn bị vào phòng ngủ, một tiếng “anh rể” thở hổn hển khiến chân cô ấy đóng đinh tại chỗ.
“Anh rể, anh nhẹ một chút… Chịu không nổi, ưm a…”
“Nhẹ một chút thì làm sao cho tiểu huyệt tham ăn này thoải mái, anh rể làm em có thoải mái hay không?”
Nương theo lời nói xấu xa của người đàn ông, tiếng da thịt va chạm bốp bốp kịch liệt cùng với tiếng nước liên tục vang lên, Tống Hàm bị làm đến nỗi thất thanh cầu xin tha thứ: “A a… Dương vật của anh rể quá lớn, bụng nhỏ sắp bị đâm thủng, anh rể…”
“Thích ăn dương vật của anh rể vậy sao, yêu tinh lẳng lơ, anh rể hôm nay sẽ cho em ăn sảng khoái.” 
Người đàn ông đắm chìm ở bên trong tình dục, ôm hai bắp đùi trắng nõn của em vợ hung hăng chinh phạt, cô gái bị làm đến chảy nước văng tung toé khắp nơi, mồ hôi đầm đìa, “Tiểu huyệt của Hàm Hàm thích ăn dương vật của anh rể nhất, mỗi lần đều hút anh rể không tha!”
“A, thật sự không được rồi…” Móng tay của Tống Hàm cào ra từng vết đỏ ở trên lưng trần trụi của anh rể, cái mông nhỏ liều mạng nhún lên nhún xuống, đón lấy sự va chạm mạnh mẽ của anh rể, âm đạo co rút gắt gao cắn chặt dương vật lớn không buông, phun ra một bãi dâm dịch.
Tần Tự Ninh bị dâm thuỷ nóng rót vào quy đầu, thoải mái rên rỉ: “A… Bảo bối nhỏ của anh rể, anh rể sắp bị em cắn chết rồi…”
Đồng tử Tống Vân run rẩy, máu toàn thân chảy ngược, thiếu chút nữa ngất đi.
Cả đời này cô ấy cũng chưa từng thử qua loại cảm giác phẫn nộ khiếp sợ tới cực điểm này.
“Tần Tự Ninh, đồ khốn kiếp, anh đi chết đi!”
Lúc tiếng rống giận vang lên, hai người trên giường lớn hỗn loạn đang đến giờ phút cao trào, Tống Hàm mê say dùng gò má cọ vào bả vai anh rể, hai chân ôm lấy anh rể, bị người đàn ông bắn vào bên trong.
Mỗi dây thần kinh toàn thân đều cảm thấy vui vẻ, vào lúc này nghe được tiếng chị gái tức giận mắng, Tống Hàm bị dọa đến nghẹn lời, nước mắt trong nháy mắt tuôn ra.
Thần kinh Tần Tự Ninh đột nhiên nổ tung, chỉ kịp vén chăn lên che thân thể trần trụi của hai người, phòng ngừa Tống Vân nhìn thấy hình ảnh này càng thêm mất khống chế.
“Tần Tự Ninh, anh đi chết đi, con mẹ nó anh ngủ với em gái tôi, anh có phải là người hay không, nó mới lên cấp ba, anh đi chết đi!”
Tống Vân cũng không biết dưới cơn giận dữ của mình, cô ấy tiện tay cầm thứ gì, dù sao hôm nay cô ấy cũng muốn đánh chết Tần Tự Ninh, tên khốn kiếp ngủ với trẻ vị thành niên này, tên độc phu dụ dỗ em vợ mình.
“Em bình tĩnh một chút đi… Tống Vân…”
Tần Tự Ninh một mực chịu đánh, miễn cưỡng rút mình ra khỏi hành lang trơn trượt bị cô em vợ sợ hãi siết chặt, thuận tay nhét quần áo Tống Hàm vào trong chăn, từ trên giường nhảy xuống.
Anh tự biết mình đuối lý, hiện tại nói cái gì cũng sẽ chỉ làm cho Tống Vân càng thêm phẫn nộ, dứt khoát không nói lời nào, vội vã mở tủ quần áo ra tìm quần áo: “A, đau quá… Dừng dừng dừng… Thật sự sẽ đánh chết người…”
Nhưng Tống Vân chứng kiến thân thể trần trụi và dáng vẻ vô liêm sỉ này của anh, cô ấy càng phẫn nộ, “Không biết xấu hổ, anh cho rằng mình lớn lên rất đẹp trai nên phụ nữ trên toàn thế giới đều nguyện ý nhìn dáng vẻ không biết liêm sỉ này của mình sao?”
Da đầu Tần Tự Ninh tê dại, anh cũng không phải là người cuồng trần trụi thích dắt chim đi dạo: “Không phải tôi còn chưa kịp mặc quần áo sao, em để tôi mặc quần áo vào trước đã!”
“Con mẹ nó anh còn có mặt mũi nói!”
Đầu Tống Vân choáng váng từng đợt, ném đồ vật trong tay đi, thuận tay lấy đèn bàn trên tủ đầu giường, giọng nói bén nhọn: “Anh đi chết đi!”
Đồng tử Tần Tự Ninh giãn ra, cầm quần áo không kịp mặc đã bắt đầu trốn: “Bị sao vậy?”
Tống Hàm ở trên giường co rút trong chăn, cuống quít vội vàng mặc quần áo vào, vội vàng đi từ trên giường xuống, nhào vào trong lòng Tống Vân, khóc đến lợi hại: “Không đúng, chị gái, đều tại em… Đều là lỗi của em… Là em không tốt… Em…”
Tống Hàm khóc nghẹn ngào, lời nói run rẩy nói không đầy đủ.
“Lỗi của tôi, lỗi của tôi.” Tần Tự Ninh nhân lúc này luống cuống tay chân mặc quần áo vào, “Đều là lỗi của tôi, em đừng nghe em ấy nói bừa.”
“Tôi đương nhiên biết là lỗi của anh.” Tống Vân bị Tống Hàm ôm lấy, nhìn Tần Tự Ninh tức giận nghiến răng, “Đồ súc sinh, Tần Tự Ninh, sao anh có thể làm nên chuyện này!”
Tần Tự Ninh mặc quần áo vào, nhìn đèn bàn trong tay Tống Vân, sợ cô ngộ thương Tống Hàm, anh đi tới lập tức muốn đưa Tống Hàm rời đi trước.
Tống Vân mở to mắt, nhìn Tần Tự Ninh vươn tay muốn ôm Tống Hàm, lý trí của cô ấy hoàn toàn mất đi, mất đi ý thức, dưới tay vung xuống ngăn cản: “Anh đừng chạm vào em gái tôi!”
Bang một tiếng.
Vật nặng đập vào hộp sọ.
Trước mắt Tần Tự Ninh choáng váng.
Thấy Tống Vân cầm đèn bàn, anh lập tức có dự cảm mình sắp bị đập, quả nhiên…
Một giây trước khi mất đi ý thức, anh nghe thấy Tống Hàm dồn dập lại kinh hãi kêu một tiếng anh rể!

Bình luận (0)

Để lại bình luận