Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con bé Yên Yên có đối tượng rồi, lúc chúng ta sắp rời khỏi nhà thím năm, nó vừa về, mang theo hai cân thịt, nói là đối tượng nó mua đấy.”
Chị dâu cả Lục tò mò hỏi: “Là nhà nào vậy ạ?”
“Không biết, mấy đứa chưa thấy sắc mặt thím năm đâu, có lẽ bà ấy cũng không biết.” Thím hai Lục lắc đầu
Có đối tượng mà ngay cả người lớn trong nhà cũng không biết, thì rất có thể là do Lục Yên Yên tự mình quen biết.
Mọi người cũng không hỏi thêm nữa.
Trái lại Lục Thanh Diên nghĩ đến gì đó, có phải đối tượng này là Đàm Trường An hay không, nhưng rồi cô lại nghĩ, có phải cũng không liên quan đến cố.
Nếu đúng là anh ta, cô có thể khéo léo nhắc nhở em họ, chỉ sợ em họ không cần cô nhắc nhở, ngược lại lại hiểu lầm cô thì không tốt.
Sau khi hẹn sáng sớm ngày mai đến giúp đỡ, buổi tối cả nhà chú hai Lục và chú ba Lục về nhà mình nấu ăn.
Những thứ bọn họ mang về đều được để ở nhà Lục Thanh Diên, dù sao thì ngày mai bọn họ cũng sẽ qua đây ăn cơm.
Ban đêm, Lục Thanh Diên ngủ không ngon, nửa đêm nóng hầm hập, mở cửa sổ gỗ ra, gió thổi qua một lúc.
Lục Thanh Diên lo lắng cho bà nội Lục, đứng dậy cầm diêm bật đèn dầu, vừa bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy ba Lục cầm đèn dầu đi ra từ phòng bà nội Lục.
“Ba đã đi xem rồi, không sao, về ngủ đi.” Ba Lục dịu dàng nói với con gái út.
“Vâng ạ.”
Lục Thanh Diên nghe vậy thì cười, quay người đóng cửa phòng lại, thổi tắt đèn dầu, nằm xuống tiếp tục ngủ.
Lần này thì không bao lâu sau cô đã ngủ thiếp đi, cho đến khi nghe tiếng gà gáy vào sáng hôm sau mới tỉnh giấc.
Lục Thanh Diên vội vàng mặc quần áo dậy, lúc cô bước ra khỏi phòng, trên tay vẫn cầm chiếc lược gỗ mà ba Lục làm cho c, vừa chải đầu vừa đi ra ngoài.
“Chị dâu cả, mẹ, sao mọi người không gọi con dậy?”
Vào nhà bếp, thấy hai người đang nấu bữa sáng, Lục Thanh Diên hơi giận dỗi.
“Con theo mấy thằng nhóc kia chạy lên chạy xuống cả ngày hôm qua cũng mệt rồi, hôm nay lại mưa, dậy sớm làm gì.”
Mẹ Lục thêm vào lò lửa một khúc củi, quay đầu nhìn cô.
“Em gái, hôm nay phải ăn mặc cho thật đẹp vào, dù vốn dĩ em đã đẹp rồi, nhưng sửa soạn thêm một chút, chắc chắn sẽ đẹp hơn.”
Chị dâu hai Lục vừa quét chuồng gà xong cười đi vào từ cửa bếp, nói với Lục Thanh Diên đang tết tóc.
“Nếu anh ấy thấy con hợp mắt, dù con có đầu bù tóc rối, anh ấy cũng thấy đẹp.”
Lục Thanh Diên nhanh chóng buộc tóc lại, cất lược gỗ lên tường, rồi đi rửa tay giúp đỡ.
“Nói rất hay.” Chị dâu hai Lục cười không ngớt.
“Đúng là như vậy.” Chị dâu cả Lục nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt Lục Thanh Minh, lúc đó chị ấy vừa gánh củi về nhà, người bẩn thỉu, nhưng lúc Lục Thanh Minh về nhà vẫn nhờ ba mẹ tìm người mai mối đến nhà.
Mẹ Lục cũng nhớ lại chuyện đó, trêu chọc nhìn chị dâu cả Lục, mặt chị dâu cả Lục lập tức đỏ bừng lên.
“Sao không thấy đám người anh cả đâu?”
“Anh cả con sáng sớm đã đi vào thị trấn mua đồ rồi, anh hai và ba con đi xem ruộng, mưa đêm qua hơi lớn, sợ nước dâng lên làm sập bờ ruộng, phải đi xem mới yên tâm.” Mẹ Lục nói.
“Mấy hôm nay mưa thật nhiều.” Chị dâu hai Lục nhớ đến việc khai hoang, “Bí thư mới nhất quyết phải khai hoang, đất ở khu vực đất hoang cứng lắm, bên cạnh còn có đất đá, đào lên rất vất vả.”
“Ai mà chẳng biết, nhưng cũng như lời ba các con nói vậy.” Mẹ Lục dặn dò con dâu và con gái, “Dù có vừa lòng hay không thì cũng chỉ nói trong gia đình thôi, đừng để nó lọt vào tai bí thư mới.”
“Biết rồi ạ.”
Ba người Lục Thanh Diên đồng thanh đáp.
_____
Lúc ba Lục và Lục Thanh Thiên về, ống quần bắn không ít bùn đất.
“May mà năm nay mương dẫn nước xây dựng bằng đá, nếu không nước lớn như vậy, chắc chắn sẽ làm sập bờ mương, lúa ở trong ruộng sẽ gặp họa. Ba Lục cầm ly, uống một ngụm nước ấm rồi nói.
“Năm nào cũng bị thiệt hại như vậy, năm nay cuối cùng cũng không gặp chuyện gì.” Mẹ Lục nghe vậy cười cười, “Nhưng mà cũng nhờ Bí thư Trần kiên trì để mọi người dành thời gian làm, người này vẫn có chút bản lĩnh đấy.”
Ba Lục gật đầu, đồng ý.
Lục Thanh Diên và chị dâu cả Lục bày bữa sáng lên bàn.
Trong đó phần của Lục Thanh Minh được hâm nóng riêng trên cái lò nhỏ dành để nấu thuốc cho bà nội Lục.
Ăn sáng xong, nhà chú hai Lục và chú ba Lục cũng đến giúp đỡ.
Thỏ được xử lý xong, để sang một bên, lát nữa đến giờ là có thể hầm.
Cây quyết thái, nấm xuân cũng phải luộc, món nào cần trộn thì trộn, mộc nhĩ thì cắt thành sợi, bỏ vào trong bát sứ mẫu đơn, đợi chút nữa xào với thịt.
Lục Thanh Diên còn đun hai ấm nước nóng.
Tất cả cốc men trong nhà đều được rửa sạch, để sang một bên cho khô, lát nữa khách đến, có thể pha trà và đưa lên.
“Được rồi, phần còn lại chúng ta lo dược, Thanh Diên à, con đi nói chuyện với bà nội đi.” Thím hai Lục cười kéo tay Lục Thanh Diên, bảo cô đừng theo giúp việc nữa.
“Đúng vậy, mau đi, đừng đứng đây.” Thím ba Lục trực tiếp đẩy cô ra khỏi bếp.
“Vậy con đi đây?”
Lục Thanh Diên dở khóc dở cười, đành rửa tay, kéo tay áo, đi vào phòng bà nội Lục.
Bà nội Lục vừa thay bộ áo bông mà mẹ Lục may cho bà vào dịp Tết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận