Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chú ba Lục ngồi bên cạnh nghe đến đỏ mặt, nhất là đứa con trai ngốc nghếch của ông ấy còn lớn tiếng hỏi:
“Thật sao ạ? Ba, không ngờ thói quen khẩu thị tâm phi của ba đã có từ lúc còn trẻ rồi.”
Câu nói này khiến mọi người cười khanh khách.
“Vốn dĩ ba con chính là như vậy.” Thím hai Lục gật đầu phụ họa.
Mấy tiểu bối ở bên cạnh cũng ồn ào ầm ĩ, chú ba Lục bèn đứng dậy, “Tôi ra vườn rau xem thử.”
“Mới mưa xong, ra vườn rau làm gì?” Ba Lục tiếp tục trêu chọc.

Chú ba Lục coi như mình điếc không nghe thấy, nhanh chóng đi ra ngoài.
Chờ đến lúc trong phòng khách không còn mấy người, mẹ Lục nhỏ giọng dặn dò Lục Thanh Diên, “Ngày mai thằng bé đến, con cứ giữ nó lại, tiếp xúc nhiều, hiểu rõ nhau, mới biết người đó có phải là người con cần tìm không.”
Như vậy khi kết hôn, cũng sẽ không mù mờ, không biết gì cả.
“Vâng.”
Lục Thanh Diên gật đầu, rồi nhắc đến thím năm, “Sắc mặt hôm nay của thím năm không tốt, khó chịu chỗ nào sao?”
“Chẳng phải vì Yên Yên sao.” Mẹ Lục lắc đầu, “Thím năm hỏi nó đối tượng là ai, nó nhất quyết không nói, hỏi nhiều quá thì đóng cửa phòng lại, khiến thím năm con tức giận.”
“Sớm muộn gì con bé cũng sẽ nói thôi.” Lục Thanh Diên nói.
“Nói thì nói vậy, nhưng không biết gì về gia đình người ta, nhỡ đâu tìm được một tên du côn, hoặc là người không đàng hoàng thì khổ.”
Mẹ Lục vuốt tóc Lục Thanh Diên, “Hôm nay tâm trạng của bà nội con rất tốt, trưa còn ăn thêm nửa bát cơm, tối con nấu cho bà những món dễ tiêu, tránh để đầy bụng, đêm ngủ không ngon.”
“Con biết rồi.”
Lục Thanh Diên ôm lấy cánh tay mẹ Lục, dựa vào người bà làm nũng.
Phía bên kia, ba Thư và mẹ Thư đang đi trên đường, vẻ mặt tràn đầy vui mừng.
“Thanh Diên thật là một cô gái tốt, trước đây chỉ nghe nói đội sản xuất Quảng Phúc có một cô gái xinh đẹp giỏi giang, lúc đó tôi còn nghĩ, không biết thằng ba nhà chúng ta có phúc phận đó không, ôi, nhìn xem, bây giờ thì có rồi!”
Mẹ Thư cực kỳ hài lòng với Lục Thanh Diên.
“Làm việc nhanh nhẹn, đối xử với người khác cũng hào phóng, không nhỏ mọn.” Ba Thư cũng khen ngợi hết lời, “Con dâu như vậy cưới về nhà, đó là phúc phận ba đời.”
Vợ thằng tư nhà bọn bọn họ cũng rất tốt, dù đã chia nhà nhưng vẫn thân thiết.
“Đúng vậy.” Mẹ Thư liên tục gật đầu, quay đầu nhìn con trai cao lớn, “Bắc Thu à, ngày mai con có đến đó không?”
Thư Bắc Thu gật đầu, “Vâng.”
Ba Thư lại không hiểu, “Ngày mai con đến làm gì?”
“Đầu óc này của ông thật là.” Mẹ Thư liếc ông một cái, “Lúc nãy ông không nghe lúc mấy đứa nhỏ chơi cờ, con trai anh nói nó có sách cờ, muốn cho Thanh Diên học à?”
“À à.”
Ba Thư bừng tỉnh, sau đó cười ha hả che giấu sự lúng túng của mình, “Cũng là do tôi không biết thằng bé suốt ruột, ngày mai đã mang đến rồi.”
Ông còn tưởng con trai phải đến tháng sau mới lấy cái cớ này để đến tìm con gái nhà người ta.
“Nó nào chịu đợi lâu như vậy.” Con trai mình sinh ra, mình còn hiểu nó hơn ai hết, mẹ Thư dặn dò Thư Bắc Thu, “Ngày mai con đào ít măng trúc mang đến đó.”
“Vâng.” Thư Bắc Thu cười đáp.
Bọn họ vừa đến cổng công xã, Thư Bắc Thu liếc mắt thấy Lục Yên Yên đang lôi lôi kéo kéo một người thanh niên.
Lục Yên Yên cũng nhìn thấy bọn họ, cô ta còn vẫy tay chào Thư Bắc Thu.
Thư Bắc Thu lễ phép gật đầu, xem như đã đáp lại lời chào của cô ta.
Sau đó, bọn họ đi về phía trạm y tế thăm Thư Bắc Đông.
“Đó là ai vậy?”
Thấy Lục Yên Yên vẫy tay với người thanh niên cao lớn đi ngang qua, Đàm Trường An nhíu mày hỏi.
“Đó là anh rể tương lai của em.” Lục Yên Yên nghĩ đến cái gì đó, cố ý nói ra mối quan hệ của anh và Lục Thanh Diên, “Là đối tượng của chị họ Lục Thanh Diên, chắc là bọn họ vừa từ nhà chị họ em về, lúc em ra ngoài thì thấy bọn họ vừa đi.”
Đàm Trường An lập tức nhớ lại cô gái mà mình đã gặp ở tiệm cơm quốc doanh cách đây vài ngày.
Thành thật mà nói, so với cô gái trước mắt, cô gái kia hợp với anh ta hơn, đáng tiếc là cô ấy không thích anh.
“Ồ.”
Đàm Trường An nhìn thoáng qua người thanh niên cao lớn đó, chỉ thấy người này cao hơn mình một chút, vạm vỡ hơn một chút, nhìn quần áo bình thường, chắc là gia đình không giàu bằng nhà anh ta, không biết Lục Thanh Diên thích người này cái gì.
Dù sao anh ta cũng mặc đồ bằng vải tốt, loại vải này dù có phiếu cũng không nhất thiết mua được.
“Chị họ em đã có đối tượng rồi, anh đã nói sẽ hẹn hò với em, anh không thể một lòng hai dạ đâu.” Lục Yên Yên nói thẳng.
“Anh không phải là loại người đó.” Đàm Trường An trực tiếp phủ nhận, “Hơn nữa, lúc xem mắt anh cũng không nhìn trúng cô ấy, bây giờ anh sẽ đi trêu chọc cô ấy sao?”
Anh ta nói là mình không thích Lục Thanh Diên, dù Lục Yên Yên có tin hay không, ít nhất cô ta cũng đã nắm được anh ta.
“Tất nhiên em tin anh rồi, một thời gian nữa, anh đến nhà em gặp ba mẹ em nhé…”
Đàm Trường An miễn cưỡng đáp, trong lòng anh ta từ khi nghe được người đó là đối tượng của Lục Thanh Diên, đã luôn cảm thấy khó chịu.
Sau đó liếc nhìn Lục Yên Yên có vài phần tương tự Lục Thanh Diên, anh ta đột nhiên ôm Lục Yên Yên.
Lục Yên Yên giật mình, nhưng cơ thể rất nhanh đã thả lỏng, phản xạ ôm ngược lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận