Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi chậm một chút.” Thư Bắc Thu mỉm cười, “Lần sau anh đến, sẽ nấu món ngon cho em ăn.”
“Nấu món gì ngon?” Lục Thanh Diên tò mò hỏi.
“Cá kho.”
“Được đó, em thích ăn cá.”
Lục Thanh Diên gật đầu, phía trước có hai người đi tới, là đội trưởng và bí thư Trần.
Cô chào hỏi trước, Thư Bắc Thu cũng chào theo lời của cô.
Tuổi của đội trưởng cũng tương đương với ba Lục, nghe thấy có người chào mình, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một đôi trai gái trẻ tuổi, nhìn qua là rất đẹp đôi.
“Đây là đối tượng của cháu, Thư Bắc Thu.”
Thấy đội trưởng nhìn Thư Bắc Thu với ánh mắt tò mò, Lục Thanh Diên lên tiếng nhanh hơn Thư Bắc Thu một bước.
Thư Bắc Thu nghiêng đầu nhìn cô, nhận được một nụ cười rạng rỡ.
Anh cũng cười theo.
Bí thư Trần nhìn bọn họ hai lần, sau đó nhanh chóng rời đi cùng đội trưởng.
“Người đó chính là bí thư Trần chúng ta nhìn thấy trong rừng thông ngày hôm qua phải không?”
Thư Bắc Thu nhìn theo bóng lưng của người đàn ông, cúi người lại gần tai Lục Thanh Diên, nhỏ giọng hỏi.
“Ừ, chính là anh ta.”
Bí thư Trần cao gầy, cũng rất đẹp trai, chỉ là thích cau mày.
Lục Thanh Diên gật đầu.
“Trẻ tuổi nhỉ? Anh ta mới đến đây không lâu, nhiều người trong đội sản xuất không hài lòng với anh ta, so với lão bí thư thực tế, anh ta luôn thích nói trên giấy.”
Lý do đất hoang trở thành đất hoang, chính là thế hệ trước dựa vào kinh nghiệm, trước tiên bỏ hoang vài năm để dưỡng đất rồi mới trồng trọt.
Nhưng bí thư Trần vừa đến, lại bắt mọi người khai hoang đất hoang đang được dưỡng.
Đối với những người trồng trọt lão luyện, đó là lãng phí thời gian và công sức.
Vì vậy, nhiều người trong đội sản xuất đều nói bí thư mới còn quá trẻ, không có kinh nghiệm như lão bí thư, lại thích chỉ đạo lung tung, không nghe ý kiến của người nông dân.
“Nếu chỉ có kiến thức lý thuyết mà không có thực hành, thì sớm muộn gì anh ta cũng phải chịu thiệt.” Thư Bắc Thu đi cạnh Lục Thanh Diên, khoảng cách giữa hai vai bọn họ chỉ bằng một nắm tay, “Nhưng sau khi chịu thiệt, anh ta sẽ biết nên làm gì.”
“Ba em cũng nói như vậy.” Lục Thanh Diên nhỏ giọng nói, “Bí thư của đội các anh thì sao?”
Thư Bắc Thu cười nhẹ, “Là một ông cụ nóng tính nhưng rất có trách nhiệm.”
“Giống với tính cách của bí thư trước đội bọn em.” Lục Thanh Diên cũng cười.
Hai người đi dạo bên ngoài một tiếng đồng hồ, trở về nhà họ Lục, Thư Bắc Thu ngồi một lúc, uống nửa chén trà rồi đứng dậy tạm biệt.
Bà nội Lục đang ngủ trưa, nên không làm phiền bà.
Lục Thanh Diên tiễn anh đến cổng.
“Em sẽ không tiễn xa, hai đứa nhỏ Gia Sinh đang chơi vui vẻ ở sân sau, nếu bà nội có gọi em ở quá xa sợ không nghe được.”
“Không sao đâu.” Thư Bắc Thu cúi người nhìn cô, “Em đừng xem anh là khách, đừng khách sáo với anh được không?”
“Em thấy mình đang không khách sáo lắm rồi.” Lục Thanh Diên cười nhẹ, nhìn vào đôi mắt chứa đầy nụ cười của anh, “Trên đường cẩn thận.”
“Ừ.” Thư Bắc Thu gật đầu, nhìn cô thật sâu một cái rồi mới quay người rời đi.
Lục Thanh Diên đứng ở cửa sân, nhìn bóng dáng anh càng lúc càng xa, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa, cô mới quay lại trông nom bà nội Lục.
Giữa trưa ăn cơm, Lục Thanh Diên cảm thấy bà nội Lục ăn rất ít, cô hơi lo lắng, cho nên trực tiếp về phòng trông nom bà nội.
Thư Bắc Thu đeo giỏ tre đến trạm y tế công xã, giao giỏ cho em trai Thư Bắc Đông, rồi anh đi ra đường lớn đợi xe buýt đi huyện.
Đến nhà máy cơ khí, còn chưa đến một giờ rưỡi, Thư Bắc Thu liền về lại ký túc xá, xách nước tắm rửa, thay đồ công nhân.
Gương mặt của anh tuấn tú, thân hình cao lớn, bộ đồ công nhân mặc trên người toát ra một vẻ khác biệt.
Bạn cùng phòng Ngô Tiên Khang cũng làm ca đêm như Thư Bắc Thu.
Anh ta đi vào từ bên ngoài, nhìn thấy Thư Bắc Thu đang giặt quần áo ở bồn rửa ngoài ban công, “Này, Tiểu Tô về rồi à.”
“Vâng.” Thư Bắc Thu đáp, “Anh Ngô, nhà máy khi nào chiếu phim vậy?”
“Hả, trước giờ cậu không để ý những thứ này mà.” Ngô Tiên Khang ngạc nhiên nhìn Thư Bắc Thu.
Năm nay anh ta hai mươi lăm tuổi, đã có đối tượng nhưng chưa kết hôn, trước đây cũng nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho Thư Bắc Thu, nhưng Thư Bắc Thu đều từ chối.
“Tôi muốn mời đối tượng đi xem phim.” Thư Bắc Thu cười.
“Lần này về nhà cậu đi xem mắt à?”
Ngô Tiên Khang cầm cốc nước nhưng chưa uống, nghe vậy lập tức đặt cốc xuống, tiến lại gần.
“Vâng.” Thư Bắc Thu gật đầu.
“Thằng nhóc này, cuối cùng cũng thông minh lên rồi!”
Ngô Tiên Khang vỗ ngực bảo đảm, “Cậu yên tâm, chuyện này tôi đảm bảo, tôi có anh em ở phòng chiếu phim, có tin tức gì anh ta sẽ báo cho tôi!”
“Cảm ơn anh Ngô.” Thư Bắc Thu cảm ơn.
“Có gì đâu.” Ngô Tiên Khang cười hì hì, lại ngồi xuống, “Giờ thì tốt rồi, mấy người trong phòng chúng ta đều có đối tượng, sau này tìm dịp đi ăn chung với đối tượng, làm quen với nhau.”
Mối quan hệ giữa mấy người trong phòng bọn họ rất tốt.
“Được.”
Thư Bắc Thu treo quần áo lên, dọn dẹp ban công, rồi cùng Ngô Tiên Khang đi làm.
Bởi vì cái miệng rộng của Ngô Tiên Khang, những người quen biết Thư Bắc Thu đều biết anh đã có đối tượng.
Thư Bắc Thu vui vẻ với chuyện này, tan ca về ký túc xá, anh tắm rửa xong, nằm trên giường, lấy con búp bê gỗ nhỏ mang theo từ nhà ra xem rồi mới đi ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận