Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cũng không trêu cô nữa, “Sức khỏe của bà nội thế nào rồi?”
Nói đến chuyện này, Lục Thanh Diên bình tĩnh hơn nhiều, cô buông tay ra, mang theo một chút ưu sầu nói, “Cảm giác thời gian gần đây không bằng thời gian trước.”
“Làm chuyện gì đó cho bà vui vẻ một chút.” Thư Bắc Thu cảm thấy, người già, vui vẻ là điều quan trọng nhất, “Vui vẻ thì sức khỏe cũng sẽ ngày càng tốt hơn.”
“Em cũng nghĩ như vậy.” Trước đó Lục Thanh Diên sẵn sàng đi xem mắt, cũng là để bà nội vui lòng, không ngờ cô thực sự gặp được một người tốt.
“Lúc anh ở cùng với em, là cảm giác gì?”
Lục Thanh Diên mở to đôi mắt hạnh nhân nhìn người bên cạnh, anh cao quá, dù ngồi cạnh cô, cô cũng phải ngẩng đầu mới nhìn rõ mặt anh.
“Rất vui.” Thư Bắc Thu thành thật nói, “Vui hơn cả trúng thưởng, muốn nghe em nói chuyện, muốn nhìn em cười.”
Muốn thân mật hơn một chút, nhưng lại sợ làm em sợ.
“Em cũng cảm thấy rất vui, lúc ở bên anh, mặc kệ nói gì cũng không cảm thấy áp lực.” Lục Thanh Diên cười rất ngọt ngào, híp cả mắt.
“Anh không dùng kiểu loại ánh mắt gò bó nhìn em, chuyện này khiến em cảm thấy rất thoải mái khi ở trước mặt anh.”
Không phải kiểu gượng gạo, muốn cười thì cười, muốn nói gì thì nói.
Đàm Trường An nhìn cô bằng ánh mắt gò bó, cứ giống như cô có bất kỳ hành động nào không phù hợp với yêu cầu của anh ta, anh ta sẽ cảm thấy cô không nên như vậy, mà phải nên là một cô gái khác mà anh ta tưởng tượng ra.
Cảm giác đó rất khó chịu.
“Ánh mắt gò bó?”
Thư Bắc Thu nhìn kỹ vẻ mặt của cô, dịu dàng nói.
“Anh hiểu ý em, Thanh Diên, trước mặt anh, em chỉ cần làm chính mình, anh thích, là tất cả của em.”
Em không cần thay đổi bản thân vì anh.
Tiếng thích đó, khiến toàn thân Lục Thanh Diên nóng lên, cô cảm thấy mình như đang bốc khói.
Đặc biệt là khi ánh nắng xuyên qua kính xe chiếu lên người cô, Lục Thanh Diên càng cảm thấy nóng.
Cô đưa tay lên muốn lau mồ hôi trên trán, nhưng khi chạm vào mới phát hiện ra không có mồ hôi, chỉ chạm vào một vùng da nóng ran.
“Lại xấu hổ rồi?”
Thấy cô khom người như con tôm, nhìn từ bên cạnh chỉ thấy nửa bên mặt đỏ bừng, Thư Bắc Thu không nhịn được, nắm lấy bàn tay kia của cô đang buông thõng bên cạnh anh vào lòng bàn tay mình.
Lục Thanh Diên căng thẳng siết chặt tay lại, nhận được tiếng cười của người bên cạnh.
Cô xấu hổ không chịu được, ngoảnh đầu nhìn anh bằng, giận dỗi nói, “Miệng anh ngọt thế, ăn kẹo à?”
Đôi mắt hạnh nhân đó long lanh nhìn mình, Thư Bắc Thu chỉ cảm thấy trái tim mềm nhũn.
“Ừm, ăn khá nhiều.”
“Hừ.”
Lục Thanh Diên bĩu môi nhéo ngón tay của anh, nhận được sự siết chặt hơn của Thư Bắc Thu.
Nhưng khi cô liếc thấy tai Thư Bắc Thu đỏ bừng, trong lòng cô lại bỗng nhiên cân bằng, “Còn nói em, không phải anh cũng xấu hổ sao?”
Thư Bắc Thu không phủ nhận, “Đúng vậy, rất xấu hổ, lòng bàn tay không kiểm soát được mà đổ mồ hôi, tim cũng đập nhanh hơn bình thường.”
“. . . Anh thật sự rất thẳng thắn.”
“Trước mặt đối tượng, càng thẳng thắn càng tốt.”
Lục Thanh Diên khẽ cười, lại ngẩng lên nhìn anh, nhìn vào đôi mắt chỉ phản chiếu bóng hình của mình, cô đột nhiên nói.
“Em cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh.”
Cũng giống như anh cảm thấy con đường đó rất ngắn.
_________
Chờ lúc Thư Bắc Thư xuống xe, khuôn mặt cũng đỏ bừng.
Lục Thanh Diên ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vì vậy khi cô quay đầu lại đã nhìn thấy anh đang đứng ở dưới.
Lúc đầu cái đầu đã bóng loáng, giờ lại đỏ bừng, dưới ánh nắng mặt trời, Lục Thanh Diên cảm thấy đầu anh còn có chút hồng hồng.
Tiếng cười không kìm nén được phát ra từ miệng Lục Thanh Diên.
Thư Bắc Thu giơ tay vẫy vẫy với cô, “Lần sau gặp.”
“Lần sau gặp.”
Lục Thanh Diên đáp lại, cũng vẫy tay với anh.
Bà thím ngồi bên cạnh quay đầu nhìn người bên ngoài, xe buýt chạy về phía trước, người phía sau cũng ngày càng xa, “Đối tượng của cháu à?”
Lục Thanh Diên đang quay đầu nhìn Thư Bắc Thu, nghe vậy liền quay người lại, “Vâng, đối tượng của cháu.”
“Tình cảm tốt thật đấy.” Bà thím che miệng cười, trêu chọc.
Lục Thanh Diên xấu hổ cười nói, “Cũng khá tốt ạ.”
Bà thím nghe vậy càng muốn nói chuyện hơn.
“Con trai thím cũng đến tuổi lập gia đình rồi, trước đây đi xem mắt mấy lần, kết quả là, không phải nó khinh thường người ta, chính là người ta không nhìn trúng nó, thời gian gần đây bảo nó đi xem mắt, nó lấy đủ lý do không chịu đi, thật sự làm cho người ta lo lắng.”
Lục Thanh Diên theo phép lịch sự nhìn bà ấy, phát hiện bà thím này có khuôn mặt tròn trịa, cười rất hiền từ, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, rất dễ gần.
“Có lẽ chưa gặp được người hợp ý.” Cô nhẹ nhàng nói.
“Thím vẫn nghĩ không nên nhân nhượng nó quá nhiều.” Bà thím nhìn Lục Thanh Diên một lát, ngoại hình của cô gái này rất tốt, chính là con dâu trong mơ của bà ấy.
“Tiếc là cháu đã có đối tượng rồi, không thì thím thật sự muốn giới thiệu con trai thím cho cháu, con trai thím học hết cấp ba, làm việc ở công xã Hắc Trúc, người cũng khá đẹp trai. . .”
Lục Thanh Diên nghe càng lúc càng thấy quen thuộc.
[ Buổi phát sát trực tiếp hôm nay đã mở, hiện tại lượng người theo dõi của ký chủ là: 264. ]
Sau đó Lục Thanh Diên nhìn thấy trên đầu bà thím có chữ đỏ kèm dấu chấm than.

Bình luận (0)

Để lại bình luận