Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trong nhà đều có rất nhiều chuyện phải làm, bảo thím năm và Yên Yên chuyển về nhà, khóc đến mức nước mắt mũi chảy ròng!”
“Bà nội lại được chú ba con cõng đi xem náo nhiệt, về đến nhà mặt mày hồng hào, ăn cơm ngon miệng lắm!”
Mẹ Lục nghĩ lại cũng khá cảm ơn mấy người này, không thì tâm trạng của mẹ chồng bà làm sao có thể tốt như vậy?
Lục Thanh Diên cười xong lại trợn tròn mắt: “Chờ chút mẹ ơi? Nhập hộ khẩu? Bọn họ muốn nhập hộ khẩu vào đội sản xuất của chúng ta?”
“Đây chính là chuyện cuối cùng xảy ra hôm nay.” Mẹ Lục mắng, “Bà út của con nghĩ quá đẹp! Loại người này nhập hộ khẩu vào đội sản xuất của chúng ta, không biết sẽ hại bao nhiêu người.”
“Đội trưởng trực tiếp nói, đến nhà bà út làm khác, ông ấy không ý kiến, nhưng nhập hộ khẩu thì đừng mơ tưởng, bà út liền khóc lóc kể lể về chuyện em trai bà ta không còn nhà để ở, nếu đội trưởng không thu nhận, thì cuộc sống của bọn họ sẽ ra sao.”
“Đội trưởng chắc chắn sẽ không nhượng bộ đâu!”
Lục Thanh Diên khá hiểu đội trưởng của đội sản xuất bọn họ, ông ấy là một người chính trực đáng tin cậy.
“Đội trưởng nói bọn họ không thể nhập hộ khẩu vào đội sản xuất của chúng ta, nhưng bà út có thể chuyển đến đội sản xuất nơi em trai bà ta ở.”
Mẹ Lục cười không ngừng: “Bà út của con lập tức im bặt, lại ôm cục tức về nhà.”
Lục Thanh Diên nghĩ đến mấy người thím năm Lục, trong lòng có chút buồn bã: “Sao lại có một người không nói đạo lý, không biết phân biệt phải trái như vậy.”
“Ai mà chẳng nói thế. ” Mẹ Lục thở dài, “Nhà ai mà có người già đều minh mẫn bảo vệ con cháu như nhà chúng ta?”
“Chao ôi, đang khen mẹ à?”
Bà nội Lục không biết từ lúc nào đã chống gậy, đứng ở cửa phòng cười hì hì nhìn hai người.
“Bà ơi.” Lục Thanh Diên và mẹ bước đến dìu bà vào phòng khách.
“Hôm nay ở cùng Tiểu Thư thế nào rồi?” Bà nội Lục nắm tay Lục Thanh Diên cười hỏi.
Lục Thanh Diên nhìn kỹ sắc mặt của bà, phát hiện ra bà quả thực hồng hào hơn ngày thường.
“Rất tốt, anh ấy rất quan tâm con, nói chuyện với anh ấy con cảm thấy rất thoải mái, ở chung rất vui vẻ.” Lục Thanh Diên dựa vào vai bà nói.
“Vậy là tốt, vậy là tốt.” Bà nội Lục cười ha aha, vui mừng cho cháu gái, “À mà, dạo này con đừng đi qua bên kia nữa, bà già kia đầu óc không minh mẫn, bà sợ xảy ra chuyện.”
Nụ cười trên mặt mẹ Lục lập tức tan biến khi nhớ đến mấy đứa cháu trai không ra gì của bà út. Mấy đứa đó đều chưa lập gia đình.
Tuy tuổi không nhỏ nhưng rốt cuộc vẫn là đàn ông độc thân.
Trong nhà bọn họ chỉ có mình Thanh Diên là cô gái sắp gả chồng, phải đề phòng người ta tìm cơ hội “nhập hộ”.
“Mẹ đừng lo.” Mẹ Lục nhẹ nhàng vỗ tay Lục Thanh Diên, “Ai dám bắt nạt con gái nhà ta, con sẽ gọi người đánh gãy chân nó.”
“Chỉ đánh gãy chân thôi à? Đánh cho sống dở chết dở mới hả giận.” Bà nội Lục lắc đầu, “Con mụ già đó càng già càng vô lý, chiều nay mẹ còn nhắc nhở Lan Hoa.”
Lan Hoa chính là vợ đội trưởng.
“Chị Lan cẩn thận, chắc chắn sẽ nhắc nhở nhà nào có con gái sắp gả chồng trong đội sản xuất của chúng ta.” Mẹ Lục gật đầu nói.
Thật ra không phải bọn họ đa nghi, mà là bà út đã từng làm chuyện này, năm xưa bà ta cũng dùng mưu kế mà gả được cho ông út của Lục Thanh Diên
Những người già cùng thế hệ với bà nội Lục đều biết chuyện này, giờ ai cũng đã trở thành những ông bà lão rụng hết răng rồi, cũng chẳng ai rảnh mà nhắc lại chuyện xưa trước mặt con cháu.
Tối đó sân nhà họ Lục rất náo nhiệt.
Bên trái vọng lại tiếng chú ba mắng Lục Thanh Quân, bên phải là tiếng Lục Thanh Quốc và Lục Thanh Quang cãi nhau.
Gia Sinh và Đường Sinh ngồi xếp hàng trước cửa nhà, lúc nhìn bên trái, lúc nhìn bên phải, hai đứa cười hì hì.
Sau khi tắm rửa, Lục Thanh Diên đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Hôm nay cô ra ngoài từ sáng sớm, lại đi dạo ở huyện lâu như vậy, đến bữa tối cô đã ngáp liên tục, cho nên sau bữa ăn chị dâu cả và mọi người để Lục Thanh Diên đi tắm rửa ngủ luôn, bếp núc bọn họ sẽ dọn dẹp.
Đêm đó Lục Thanh Diên ngủ rất ngon, nhưng Lục Yên Yên thì trằn trọc mãi không ngủ được.
Vì chuyện lặt vặt trong nhà này, cô ta đã hai ngày không đi tìm Đàm Trường An, cảm thấy trong lòng bất an.
“Sao vậy?”
Thím năm nằm cùng giường bị tiếng trở mình của con gái đánh thức, mơ màng hỏi.
“Mẹ, cuối cùng làm thế nào mới có thể khiến mấy cậu đi được?” Lục Yên Yên bực bội nói.
“Đi sao? Chỉ cần bà nội con còn sống, bọn họ sẽ không đi đâu, nhưng mẹ cũng phải ép ba con một chút.” Thím năm tỉnh táo trả lời.
“Mẹ đã nhờ người mang thư cho ông bà ngoại con rồi, ngày mai bọn họ sẽ đến.”
“Phải bắt bà nội con chia phần lương thực cho mẹ con mình ra, sau này chúng ta sẽ sống bên này, bên kia để ba con tự lo liệu.”
“Vậy cũng tốt.” Lục Yên Yên hiểu rõ ba mình, vừa ngu hiếu lại nghe lời mẹ, không thể làm chuyện dọn ra ở riêng với bọn họ được, chỉ có thể mỗi người sống cuộc đời riêng, “Mẹ, nếu có thể ly hôn thì mẹ cứ ly hôn đi.”
Thím năm im lặng hồi lâu, mãi đến khi Lục Yên Yên gần ngủ thiếp đi mới nghe thấy một tiếng ừ.
Nửa đêm trời đổ mưa lớn, sáng ra khi Lục Thanh Diên thức dậy, mưa vẫn chưa ngớt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận