Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Thư cười, đặt giỏ xuống.
Mẹ Lục chao ôi một tiếng, bước tới nắm lấy tay mẹ Thư: “Bà cũng không ngại nặng nhọc mà mang đến đây.”
“Có gì đâu mà nặng, tôi khỏe lắm.” Mẹ Thư cười ha hả.
Mẹ Lục thấy giỏ dưa chuột toàn những quả đẹp được chọn lọc kỹ càng, trong lòng càng hài lòng với người thông gia này.
“Nhìn cứ như bà mang hết dưa chuột qua đây vậy đó.”
“Không đến mức đó đâu, nhà còn giữ lại vài quả. Nhà mẹ của con dâu út cũng gửi một ít.” Mẹ Thư nhận bát nước đường Lục Thanh Diên đưa, uống một ngụm thì cảm thấy ngọt lịm cả miệng, “Đứa bé ngoan, cháu cho bao nhiêu đường vào thế?”
“Sao, ngọt đến tận miệng rồi đúng không?” Mẹ Lục trêu chọc.
Mẹ Thư nghiêm túc gật đầu, trông có vài phần giống Thư Bắc Thu: “Đương nhiên rồi, giờ không chỉ miệng ngọt mà lòng cũng ngọt nữa.”
Câu nói này khiến mẹ Lục và mọi người cười ha hả, nhưng lại làm Lục Thanh Diên đỏ mặt.
Mẹ Thư không ở lại lâu, uống xong bát nước đường, ăn một ít bánh đậu xanh rồi đứng dậy ra về.
Mẹ Lục đích thân tiễn bà ra tận ngã ba đường.
“Hai đứa trẻ tiếp xúc với nhau rất không tệ.”
“Đúng vậy, lần trước Thanh Diên đi đến huyện thành thăm Tiểu Thư, về còn nói ở chung với Tiểu Thư rất vui vẻ.”
Hai người tôi nhìn bà, bà nhìn tôi, sau đó cùng cười lên
“Tôi trở về chọn một ngày tốt.”
“Vậy chúng tôi chờ tin nhé.”
Lúc mẹ Lục trở lại phòng bà nội Lục, bà nội Lục nắm tay con dâu, vội vàng hỏi: “Thế nào?”
“Đều là người thông minh, bà ấy có ý, con cũng có lòng.” Mẹ Lục vỗ nhẹ lưng bà nội Lục, ra hiệu bà đừng nóng vội, “Bà ấy nói sẽ chọn ngày tốt đến nhà mình.”
Đây là có ý đến nhà cầu hôn.
“Sớm định ngày, mẹ mới yên tâm được.” Bà nội Lục thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng không kìm được nở nụ cười.
“Mẹ, bà nội, ăn dưa chuột ạ.”
Lục Thanh Diên cắt hai quả dưa chuột, bưng vào, phía sau là hai đứa trẻ cũng thèm chảy nước miếng đi vào.
Dưa chuột này quả thật rất ngọt, nhiều nước, là lần thứ hai Lục Thanh Diên được ăn dưa chuột ngon như vậy.
“Lần đầu tiên ăn dưa chuột ngon thế này là khi Thanh Diên 10 tuổi, do ông ngoại con bé trồng.” Mẹ Lục nói với vẻ hoài niệm.
“Đúng vậy, con cũng nhớ năm đó dưa chuột ngon như hôm nay.” Lục Thanh Diên nói xong lại nhớ đến ông bà ngoại, “Lúc đi chúc Tết ông bà ngoại, ông ngoại có ho một chút, năm nay bọn họ không trồng dưa chuột, con mang vài quả qua được không ạ?”
Cô cũng muốn ông bà ngoại được nếm thử dưa chuột ngon như vậy.
“Được chứ.” Bà nội Lục gật đầu, “Để mẹ con đi cùng con, tiện thể nói với bọn họ về chuyện đối tượng của con.”
Ngày hôm sau, chị dâu cả Lục ở nhà chăm sóc bà nội Lục và hai đứa nhỉ, Lục Thanh Diên cùng mẹ Lục mang theo ít đồ đến nhà ông ngoại.
Nhà ông ngoại không xa, cách hai đội sản xuất là đến, đi đường tắt khoảng một tiếng là tới.
Nhà ông ngoại có bốn người con, cậu cả và dì hai bị bệnh lúc còn bé, không nuôi được, cậu ba và mẹ Lục may mắn lớn lên khỏe mạnh.
Vì vậy, gia đình ông ngoại rất đơn giản.
Mẹ Lục họ Chu, cậu ba tên là Chu Quốc Bình.
Vợ chồng Chu Quốc Bình có hai con trai, hai con gái, con gái út bằng tuổi Lục Thanh Diên, năm ngoái đã xuất giá, hiện giờ nhà họ Chu chỉ có ông bà ngoại, vợ chồng cậu ba, cùng với anh họ chị dâu học.
“Bà ngoại ơi, ông ngoại ơi!”
Lục Thanh Diên nhìn thấy cổng nhà ngoại, liền chạy trước một bước gõ cửa.
Cổng không khóa, có người ở trong.
“Là Thanh Diên phải không?”
“Là con đây!”
“Ôi chao, lão già, cháu ngoại gái đến rồi kìa!”
Lục Thanh Diên đẩy cửa vào, liền nhìn thấy hai người già từ phòng khách vội vã bước ra.
Bà ngoại và mẹ Lục rất giống nhau, còn ông ngoại thì mặt chữ điền, dù đã già vẫn cao hơn Lục Thanh Diên một cái đầu, có thể thấy hồi trẻ cũng là một chàng trai cao lớn.
“Chỉ thấy cháu gái, không thấy con gái ruột sao?”
Mẹ Lục đi vào sân, thấy sắc mặt ba mẹ đều tốt, mới yên tâm.
“Nói gì đấy, mau vào nhà nghỉ ngơi, mẹ đi rót nước cho các con.” Bà ngoại trợn mắt nhìn con gái.
“Bà ngoại ơi, con đi rót nước.” Lục Thanh Diên không lạ gì nhà ngoại của mình
“Được, bà ngoại không khách khí với con.” Bà ngoại vui vẻ kéo cháu gái vào bếp, “Anh họ cả của cháu hôm qua kiếm được ít mật ong, ngoại pha cho các con uống.”
“Mật ong? Mùa này khó kiếm lắm.”
“Nó thích chạy lung tung mà. ” Bà ngoại cười nhẹ, Lục Thanh Diên cầm ấm nước lên lắc lắc, bên trong còn nửa ấm.
Lúc bọn họ pha xong nước mật ong đến phòng khách, ông ngoại đang nghe mẹ Lục kể chuyện của Thư Bắc Thu.
Chờ khi biết ông nội của Thư Bắc Thu tên gì, ông lão vỗ đùi một cái.
“Được, là người quen đấy! Hồi trước cùng nhau đi sửa đường, lão già ấy là người ngay thẳng, cháu trai của ông ấy sẽ không tệ!”
Bà ngoại cũng biết từ Lục Thanh Diên chuyện cháu gái có đối tượng, lúc này nghe chồng nói như vậy, cũng rất vui.
“Bao giờ dẫn chàng trai đó đến đây ngồi chơi?”
“Sẽ có cơ hội.” Mẹ Lục cười nhìn Lục Thanh Diên, lại hỏi bọn họ, “Ba mẹ sao rồi, gần đây có tin vui gì chưa?”
“Chưa đâu, bọn nó cứ lo lắng, ba mẹ an ủi rồi, lại càng khiến bọn nó nóng nảy hơn.” Bà ngoại thở dài.
Nói về hai cháu dâu của bà ấy, hai người cùng năm lấy chồng, kết hôn cùng năm với Lục Thanh Thiên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận