Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phải đóng một cái giường mới, con trai đã đến tuổi kết hôn rồi, làm sao có thể ngủ trên giường bằng ván được. Ba Lục gật đầu, “Hai ngày nữa ruộng khai hoang cũng dọn dẹp xong, chúng ta lên núi lấy một ít gỗ về, đóng cho thằng bé một cái giường tốt.”
“Anh cả nói đúng.” Chú ba Lục gật đầu.
Kết quả là chú hai Lục lại được voi đòi tiên, “Thanh Quốc đã làm, vậy thì làm luôn cho Thanh Quang đi.”
“Cũng được, dù sao cũng phải chặt gỗ, làm luôn hai cái giường cho hai đứa trẻ cũng tốt.” Ba Lục lại gật đầu.
Chú ba Lục trợn mắt, “Anh cả luôn nhân nhượng anh hai.”
Chú hai Lục cười hề hề.
“Không bằng làm luôn cái giường cho Thanh Quân…”
“Ông có thể im miệng được rồi. ” Thím ba Lục nghe không nổi nữa, “Lúc gả qua tôi có mang theo hai cái giường gỗ, Thanh Quân đang ngủ trên một trong hai cái giường gỗ của tôi!”
“Được rồi, lại thua anh hai rồi.” Cú ba Lục tỏ vẻ tiếc nuối.
Chú hai Lục cười ha ha, trông rất vui vẻ.
Mấy người Lục Thanh Diên cũng cười.
Bà nội Lục ngồi dựa vào gối trong phòng, nghe tiếng cười của con cháu truyền đến từ phòng khách, cũng cười theo.
Lúc Lục Thanh Minh cùng mấy người anh em trở về, quần áo của Lục Thanh Quốc đã được may xong.
“Mau đi tắm, rồi thử bộ quần áo này, chờ đến ngày, đi xem mắt cho mẹ!” Thím hai Lục lớn tiếng nói.
Trên mặt Lục Thanh Quốc còn vương những giọt mồ hôi, ngơ ngác: “Hả?”
“Anh, nếu anh không đi, em đi, mẹ ơi ” Lục Thanh Quang nhìn chằm chằm vào bộ quần áo mới vừa được may xong, “Có phải ai đi xem mắt, thì người đó sẽ được mặc bộ quần áo này không?”
“Đừng có mơ mộng hão huyền!”
Lục Thanh Quốc giật lấy bộ quần áo trong tay thím hai Lục, chạy mất.
Lục Thanh Quang bĩu môi, “Chỉ vì muốn có quần áo mới nên mới đi, thật là không thú vị.”
“Sau này lúc con đi xem mắt, sẽ không chuẩn bị quần áo mới cho con, con có muốn đi không?”
“Sao lại không có, con cũng phải có quần áo mới.” Lục Thanh Quang lập tức sửa miệng.
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua, trong nửa tháng này, phát sóng trực tiếp xuất hiện ba lần, hiện tại Lục Thanh Diên có tổng cộng 436 người theo dõi.
Cô rất mong chờ con số người theo dõi đạt đến năm trăm.
Sáng sớm hôm nay, Lục Thanh Quốc đi xem mắt cùng thím năm.
Buổi sáng hôm nay, chú hai Lục và thím hai Lục làm việc còn không tập trung được
Nhưng rất nhanh, bọn họ không còn thất thần nữa, bởi vì hai nữ trí thức gần đó đột nhiên đánh nhau!
“Là trí thức Trịnh và trí thức Triệu của nhà thanh niên trí thức, sao bọn họ lại đánh nhau?”
Ôi chao, đánh dữ dội quá, một người cào mặt, một người túm tóc.
“Mau ngăn lại đi!”
Những người phụ nữ vội vã bỏ cuốc đi ngăn, hai nữ trí thức đánh nhau không nói gì, chỉ cúi đầu đánh vào người đối phương.
Vì vậy, lúc mọi người kéo bọn họ ra, cũng không ai biết bọn họ đánh nhau vì chuyện gì.
“Các chị không biết đâu, đội phó đến hỏi bọn họ tại sao đánh nhau, hai người đều im lặng như bị câm, không nói gì.”
Thím hai Lục và thím ba Lục về nhà, liền kể chuyện này với mẹ Lục và Lục Thanh Diên ở nhà.
Bà nội Lục ít khi tiếp xúc với hai người này.
Bà cục cũng tò mò, “Sao lại đánh nhau một cách vô cớ như vậy, đánh dữ dội thế, chắc chắn là có mâu thuẫn gì đó.”
“Đúng là như vậy, nhưng đội phó hỏi mãi mà bọn họ vẫn không nói.”
“Không nói, ngay cả bị trừ điểm công cũng không nói, sau đó mắt của tri thức Triệu đỏ hoe, tri thức Trịnh cũng khóc, haizz, chúng ta còn không biết bọn họ xảy ra chuyện gì.”
“Không phải chỉ có chúng ta, những người ở nhà trí thức cũng không biết.”
Có người hỏi những người ở đó, bọn họ cũng ngơ ngác.
“Bí thư Trần biết không?” Lục Thanh Diên đột nhiên lên tiếng.
“Biết, anh ta tức giận nhất, mắng cả hai người.” Thím hai Lục nói.
Lục Thanh Diên nhớ lại lần trước cô và Thư Bắc Thu gặp bí thư Trần và Trịnh Hiểu Hân cãi nhau, đoán hôm nay hai người đánh nhau, có lẽ có liên quan đến bí thư Trần.
Nhưng tri thức Triệu không có ý đó với bí thư Trần.
Người mà Trịnh Hiểu Hân thích không thích cô ấy, nhưng tình địch mà cô ấy nghĩ cũng không thích người mà cô ấy thích.
Cho nên chuyện này cũng không liên quan gì đến trí thức Triệu.
Giữa trưa, mọi người không thấy Lục Thanh Quốc và thím năm Lục trở về, lập tức cười rộ lên.
Cùng nhau ăn trưa, vậy thì phần lớn đã thành công rồi.
Lục Thanh Diên nhớ lại khi cô và Thư Bắc Thu gặp mặt nhau, bỗng nhiên lại nhớ đến anh.
Không biết tóc anh đã mọc lên chưa.
Nghĩ đến cái đầu trọc lóc kia của anh, Lục Thanh Diên che miệng cười.
Lúc này, Thư Bắc Thu đang soi gương.
Hôm nay anh làm ca chiều, hai giờ chiều mới đi làm, lúc này vừa gội đầu xong, đang nhìn chằm chằm vào cái gương nhỏ bằng bàn tay.
“Anh Ngô, hình như mọc ra rồi?”
“Ừm, không còn trọc đầu nữa, nhìn thì không dài như tóc ngắn, nhưng nhìn từ xa dưới ánh nắng, cũng không còn như bóng đèn nữa.”
Lời của Ngô Tiên Khánh khiến khóe miệng Thư Bắc Thu giật giật.
“Đồng chí Thư Bắc Thu, phân xưởng xxx, có người tên Thư Bắc Đông tìm anh ở cổng, mời ra cổng.”
“Em trai cậu đến tìm cậu kìa.”
Thư Bắc Thu nhét gương vào tay anh ta, “Anh Ngô, cho tôi mượn xe đạp một chút nhé.”
Lần trước Lục Thanh Diên đến, Ngô Tiên Khánh vẫn chưa lấy được phiếu xe đạp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận