Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù là làm bằng tre, nhưng trông đẹp hơn cả đồ chạm khắc gỗ, rất tinh xảo, mà cầm vào cũng không dễ biến dạng.
Lục Thanh Diên cũng rất chú tâm vào việc tạo hình cho khuôn mặt, có thể nhận ra bảy, tám phần giống với người thật.
Đây là trước khi xem bình luận có người nói Thư Bắc Thu làm tượng gỗ của cô, nên Lục Thanh Diên liền nghĩ đến việc tặng cho anh một món quà giống mình hơn.
Sáng sớm trước khi ra ngoài, Lục Thanh Diên để con búp bê đầu trọc bên cạnh gối, con còn lại thì mang đi.
Đến huyện, chị dâu hai Lục bảo cô đến nhà máy cơ khí, còn cô ấy đi dạo mua đồ rồi tìm cô sau.
Lục Thanh Diên cũng không có gì cần mua, cho nên cô cũng không do dự nữa, đến thẳng nhà máy cơ khí.
Ông bảo vệ vẫn nhớ cô, mở loa thông báo cho Thư Bắc Thu, tiếng gọi tên anh còn vang hơn những người khác.
Đêm qua Thư Bắc Thu làm ca đêm, đang ngủ, nhưng tiếng loa vang lên, anh lập tức ngồi dậy.
Lúc nghe thấy tên mình, anh vội vàng rửa mặt rồi chạy ra ngoài.
Đợi nhìn thấy Thư Bắc Thu, Lục Thanh Diên cười, “Đêm qua làm ca đêm sao?”
“Ừ, sao em biết?” Thư Bắc Thu nhận lấy túi vải của cô, tò mò hỏi.
“Quần áo hơi nhăn, vừa mới dậy, chưa kịp thay đồ phải không?”
Lục Thanh Diên có mấy phần đắc ý, chỉ ra điểm bất thường của anh.
“Vội vàng đánh răng rửa mặt, sợ em đợi lâu.” Thư Bắc Thu tiến lại gần, tay chạm tay, dù che ô cũng nghiêng về phía cô, “Hôm nay đi với ai?”
“Sao anh biết em không đi một mình?”
“Đi một mình sẽ không mang túi vải nhỏ như vậy.” Thư Bắc Thu cũng hơi tự đắc, lắc lắc túi vải trong tay.
“Rất thông minh.” Lục Thanh Diên khen ngợi, “Thông minh giống như em vậy.”
“Anh cũng cảm thấy như vậy.”
Thư Bắc Thu và cô nhìn nhau, cùng bật cười.
Vì là ký túc xá nam, Lục Thanh Diên không lên. Cô đợi Thư Bắc Thu cất đồ và thay quần áo xong xuống, rồi hai người cùng đi về phía cổng sau nhà máy.
“Túi vải để ở chỗ anh, mọi thứ bên trong đều là dành cho anh đó” Lục Thanh Diên nói.
“Được.” Thư Bắc Thu vui vẻ đáp lại
Đến chỗ vắng người, Thư Bắc Thu đưa tay ra với cô. Lục Thanh Diên mỉm cười, nhìn cái đầu không còn trọc lóc của anh, rồi đặt tay mình lên.
Ban đầu lòng bàn tay cả hai đều khô ráo, nhưng chẳng bao lâu sau bọn họ cảm thấy chỗ nắm tay hơi nóng. Cuối cùng Lục Thanh Diên rút tay ra, nhìn lòng bàn tay đổ mồ hôi mà mặt đỏ bừng.
“Em không biết tại sao, trước đây lòng bàn tay em đâu có đổ mồ hôi.”
“Anh cũng vậy.”
Thư Bắc Thu xòe lòng bàn tay cho cô xem.
Hai người ngốc nghếch cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay to nhỏ khác nhau, suy nghĩ một lúc không ra kết quả, liền lấy khăn tay lau rồi nắm tay nhau lại.
Lần này đỡ hơn nhiều.
“Em nghĩ chúng ta cần nắm tay nhiều hơn, sau này sẽ không bị như vậy nữa.” Lục Thanh Diên nói.
Thư Bắc Thu nuốt nước bọt hai lần, giọng hơi khàn, “Nghe em.”
Ra khỏi cổng sau nhà máy là một con đường nhỏ dài, có thể đi rất lâu, người qua lại cũng ít. Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu thấy đây là một nơi hẹn hò rất tốt.
Hai người kể cho nhau nghe những việc đã xảy ra trong những ngày không gặp, không ai tỏ vẻ sốt ruột. Qua những câu chuyện này, bọn họ dần dần hiểu về nhịp sống và môi trường sống của đối phương.
“Anh đã thuê được nhà rồi, đầu tháng sau có thể dọn vào ở được. Trước khi chúng ta cưới, anh sẽ trang trí nhà theo ý em thích.”
Đợi đến lúc đi về phía cổng chính nhà máy, Thư Bắc Thu mỉm cười dịu dàng nói.
Gương mặt trắng nõn của Lục Thanh Diên dần ửng hồng, cô dừng bước ngước đôi mắt hạnh nhân nhìn anh, Thư Bắc Thu cúi người lại gần.
Giống như lần trước, hai người áp trán vào nhau.
Lục Thanh Diên không dám thở mạnh, gương mặt vô thức ửng hồng, đẹp như ánh bình minh.
Cô cảm thấy toàn thân căng cứng, đầu óc quay cuồng, trống rỗng, không thể nghĩ được gì.
Cô ngốc nghiếc nhìn vào mắt Thư Bắc Thu.
Có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Đó là hơi thở không thuộc về mình, là khoảng cách vừa muốn gần gũi vừa thấy quá thân mật.
“Đợi anh nhé?” Thư Bắc Thu mỉm cười, rũ mắt nói khẽ.
“Hả? Vâng!”
Lục Thanh Diên liếm môi, ánh mắt hạ xuống, lại thấy cái hầu kết đang chuyển động của anh.
Trừ lúc nhỏ chơi đùa với các anh em trai, cô chưa từng ở gần một người con trai nào như vậy. Còn về hầu kết ở trên cổ bọn họ, cô cũng từng tò mò về thứ đột nhiên xuất hiện trên cổ này, nhưng chưa bao giờ muốn chạm vào.
Lúc này nhìn chỗ lồi trên cổ Thư Bắc Thu, tay cô nhanh hơn não, lúc cô nhận ra thì tay đã chạm vào chỗ lồi đó rồi.
Thư Bắc Thu hít sâu một hơi, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, rồi kéo cô vào lòng, hai người ôm chặt lấy nhau.
Nhiệt độ cơ thể bọn họ cùng lúc tăng lên, đây là lần đầu tiên bọn họ ôm nhau thân mật như vậy.
Với chiều cao của Lục Thanh Diên, lúc tựa vào lòng Thư Bắc Thu, nghiêng đầu có thể nghe được một chút tiếng tim đập của anh.
Dù bản thân cũng đang đỏ mặt tim đập nhanh, Lục Thanh Diên vẫn làm theo ý muốn, nhón chân lên để nghe rõ hơn.
Ơ, tim đập nhanh quá, giống mình luôn.
Thư Bắc Thu nhận ra hành động của cô, vừa cúi người xuống thấp hơn, vừa dùng tay kia ôm lấy eo cô. Lúc chạm vào, Thư Bắc Thu nhíu mày.
Nhìn gầy, ôm vào càng gầy, phải nuôi cô cho béo lên mới được.
Lúc bị Thư Bắc Thu ôm eo, Lục Thanh Diên cảm thấy cả lưng đều tê dại, cô cảm thấy mũi không đủ để thở, nên hé môi ra một chút.
Cảm giác như ôm nhau rất lâu, nhưng thực ra chỉ có một phút.
Chờ hai người đến cổng chính, thấy chị dâu hai Lục đang trò chuyện vui vẻ với ông bảo vệ.
Vì Lục Thanh Diên đã nói với Thư Bắc Thu hôm nay bọn họ phải về sớm, nên không ăn trưa cùng nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận