Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thư Bắc Thu vẫn kiên quyết tiễn bọn họ ra bến xe, lần này còn mua bánh đậu đỏ và kẹo hoa quả cho bọn họ mang về.
Có chị dâu hai Lục ở đây, hai người cũng kiềm chế hơn nhiều, mặc dù chị dâu hai Lục tự đi trước một mình, không quay đầu lại nhìn.
Đến bến xe, chị dâu hai Lục thấy xe buýt sắp khởi hành, liền lên xe trước.
Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu đứng ở gần đó.
“Chờ lần sau anh nghỉ phép, em muốn chính thức đến thăm nhà anh.”
Lục Thanh Diên nhớ lại lần trước đi cùng thím hai đến nhà họ Thư, cảm thấy chưa đủ chính thức, nên nói với anh.
“Được.” Thư Bắc Thu mỉm cười nhìn cô ấy, ánh mắt dịu dàng, “Anh sẽ đến đón em.”
“Em tự biết đường đi.”
Lục Thanh Diên đứng chắp tay sau lưng, bím tóc được buộc bằng dây cột tóc ngọc trai lắc lư trước ngực.
“Biết đường cũng không ngăn cản anh muốn đi cùng em.” Thư Bắc Thu đeo dây buộc tóc màu xanh lục trên cổ tay, ngoại trừ lúc tắm, anh chưa bao giờ tháo nó ra.
Lục Thanh Diên không nhịn được cười lên, lại nhớ đến ông bà ngoại của mình, cho nên cô cũng nói với anh về những lời mà ông bà ngoại đã nói lần trước khi cô đến nhà.
Thư Bắc Thu lắng nghe rồi hỏi cô về gia đình ông bà ngoại, muốn biết bọn họ thích gì.
Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì đầu của chị dâu hai Lục sao thò ra từ cửa sổ xe, “Thanh Diên, mau lên xe đi.”
Lục Thanh Diên vâng một tiếng, có chút tiếc nuối nhìn Thư Bắc Thu.
Anh lấy hai viên kẹo sữa trong túi ra cho cô, “Cung Tiêu Xã chỉ còn lại hai viên kẹo sữa, anh thiên vị, lén cho đối tượng của anh ăn.”
Tốc độ của Lục Thanh Diên rất nhanh, cô bóc lớp kẹo bên ngoài ra, một viên nhanh chóng nhét vào miệng Thư Bắc Thu, một viên thì nhét vào miệng mình.
“Em cũng thiên vị.”
Nói xong cô chạy về phía xe buýt, bím tóc lắc lư nhẹ nhàng phía sau cô, viên ngọc trai ở dây buộc tóc trên đuôi tóc trở nên lấp lánh, trước khi lên xe cô còn quay lại vẫy tay chào anh rồi mới thu ô lên xe.
Thư Bắc Thu cảm nhận vị ngọt ngào của kẹo sữa trên đầu lưỡi, kẹo sữa mềm mịn, dẻo, cắn nhẹ một cái, trong miệng đầy vị ngọt ngào.
Anh nghĩ, sự thiên vị của anh chưa đủ, phải nhiều hơn, nhiều hơn nữa mới được.
Lục Thanh Diên ngồi bên cạnh chị dâu hai Lục, má đều đang phát nóng.
Xe buýt đi qua Thư Bắc Thu, cô không quan tâm đến sự xấu hổ của mình, ôm vai chị dâu hai Lục ngồi bên cửa sổ, nghiêng người ra ngoài cửa sổ nhìn ra, lại vẫy tay với đối tượng của mình.
Thư Bắc Thu nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, trong lòng dâng lên sự xao xuyến, sau đó mỉm cười vẫy tay, “Trên đường cẩn thận!”
“Ừ!”
Lục Thanh Diên gật đầu thật mạnh mẽ.
Chị dâu hai Lục ngửi thấy mùi kẹo sữa trong miệng cô, nháy mắt trêu chọc, “Ôi chao, mua riêng cho em hả?”
Lục Thanh Diên ngồi xuống, giống như một đứa trẻ nhận được phần thưởng, vui vẻ gật đầu, “Vâng, anh ấy thiên vị em.”
“Ôi chao.” Chị dâu hai Lục cảm thấy toàn thân đều nổi da gà, “Trước đây sao không thấy, em yêu đương là cái tính này vậy?”
“Bây giờ không phải đã thấy rồi sao?”
Lục Thanh Diên nâng tay lên vuốt má vẫn còn nóng, trong đôi mắt hạnh đầy niềm vui, “Chị dâu hai, em thật sự rất thích anh ấy, rất thích.”
Có lẽ trước đây không thích anh nhiều như hôm nay, thật kỳ lạ, không lẽ gặp mặt một lần là sẽ thích anh hơn lần trước?
“Cô gái ngốc, đó là vì cậu ấy cũng thích em, em cảm nhận được sự yêu thích của cậu ấy, dĩ nhiên cũng sẽ ngày càng thích cậu ấy rồi.”
Chị dâu hai Lục chọc nhẹ vào má cô, “Xấu hổ như vậy? Hai người hôn nhau rồi à?”
“Hôn?”
Lục Thanh Diên che mặt lại, cúi đầu phát ra tiếng nhỏ như mũi kêu “Chưa hôn ạ!”
“Hả, chưa hôn mà đã xấu hổ thế này, sau này hôn thì sao?”
“Chị dâu hai!”
Lục Thanh Diên không dám nghĩ đến chuyện hôn nhau, chỉ cảm thấy toàn thân đều nóng lên.
Nhìn cô em chồng đã xấu hổ đến mức cổ cũng đỏ, chị dâu hai Lục che miệng cười ha ha, “Không trêu em nữa, đừng xấu hổ.”
“Chị dâu hai!”
Phía bên kia, Thư Bắc Thu bước nhanh trở về nhà máy, trở về ký túc xá, mở túi vải ra, lấy ra một cái hộp.
Trong hộp đựng kẹo hồ lô nhân óc chó, mở ra là mùi hương đặc trưng của óc chó cùng với mùi ngọt ngào của mật ong tỏa ra.
Thư Bắc Thu lấy một viên nếm thử, vị rất ngon, vừa ngọt vừa giòn.
Đóng nắp hộp lại, anh lại lấy ra một cái khác, chờ nhìn thấy rõ ràng, trên mặt anh tràn đầy sự ngạc nhiên.
Thư Bắc Thu nhẹ nhàng đặt búp bê làm bằng tre xuống, trước tiên đi rửa tay, lau cho khô rồi mới cầm lên nhìn, búp be enayf thật giống cô gái của ông.
So với búp bê đan bằng tre tinh xảo này, búp bê gỗ mà anh tự khắc thì xấu hơn nhiều.
Nhưng đều là thứ anh thích, anh còn muốn có nhiều hơn.
Thư Bắc Thu đang chăm chú nhìn những đường nét trên khuôn mặt con búp bê bằng tre, cánh cửa ký túc xá bỗng bật mở, Trác Bân người không cao lắm, trên mặt có hai lúm đồng tiền trở về.
“Tay anh sao vậy?”
“Lúc làm việc mất tập trung. “Trác Bân thở dài, “Bị máy cắt vào, lão lớn mắng tôi một trận, bảo tôi về tỉnh táo đầu óc.”
Thư Bắc Thu nhíu mày, “Nặng không?”
“Không nặng.” Trác Bân đưa tay cho anh xem, “Đã băng bó rồi, hai ngày nữa sẽ khỏi, chao ôi, con búp bê của cậu đẹp quá! Này, nhìn quen quen.”
“Đối tượng tôi tặng, đây là cô ấy, giống không?”
Thư Bắc Thu biết Lục Thanh Diên biết đan đồ bằng tre, nhưng không ngờ tay nghề của cô lại tốt như vậy, sau khi bị người ta chú ý, anh lập tức khoe khoang.
Lần trước Trác Bân đã gặp Lục Thanh Diên ở nhà ăn, cho nên nghe anh nói như vậy, lập tức nhớ ra, “Giống, thật giống! Cô ấy tự đan sao?”
“Ừm, cô ấy rất giỏi!” Đôi mắt của Thư Bắc Thu sáng rực, tràn đầy tự hào.
Trác Bân chớp mắt, rồi đột nhiên dùng tay chưa bị thương kéo tay Thư Bắc Thu, tiếp đó cao giọng nói lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận