Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Thanh Diên không kể chuyện gặp Trịnh Hiểu Hân khóc trong rừng trúc cho Thư Bắc Thu nghe, dù sao cũng đã hứa giữ bí mật.
Cô chỉ nói với Thư Bắc Thu, bây giờ mối quan hệ với Trịnh Hiểu Hân khá tốt, cô ấy là một cô gái dám yêu dám hận.
Thư Bắc Thu gật đầu, đi qua rừng tre, nhớ lại con búp bê bằng tre, “Con búp bê đó rất đẹp, anh rất thích.”
“Thích là được rồi.” Lục Thanh Diên cười, “Thực ra là một cặp, em đan hai con.”
“Anh có thể xem con kia được không?” Đôi mắt Thư Bắc Thu lập tức sáng lên.
“Được chứ, lát nữa về nhà em sẽ cho anh xem.” Lục Thanh Diên gật đầu.
Thư Bắc Thu kể chuyện về Trác Bân, Lục Thanh Diên vui vẻ đồng ý, “Chuyện này không khó, em biết đan rất nhiều thứ.”
“Vậy sau này còn có người cần, anh sẽ ghi lại, giao cho em.” Thư Bắc Thu nói.
“Được.”
Về đến nhà, Lục Thanh Diên lấy con búp bê đầu trọc nhỏ ra cho anh xem.
Thư Bắc Thu cầm con búp bê đầu trọc, nhìn con búp bê giống như nhìn thấy bản sao thu nhỏ của mình, “Còn đang nghĩ sau này sẽ không để em thấy anh để trọc đầu nữa.”
Bây giờ thì tốt rồi, không chỉ nhớ được, mà còn đan cả một con nữa.
“Em thấy rất đẹp.” Lục Thanh Diên giấu tay sau lưng, khẽ đỏ mặt thì thầm, “Em rất thích.”
Não của Thư Bắc Thu nóng lên, “Vậy, vậy anh đi cạo thêm một lần nữa?”
“Cũng không cần.” Lục Thanh Diên cười không ngớt, nhìn Thư Bắc Thu đang để tóc ngắn, “Giờ như vậy cũng rất đẹp.”
Thư Bắc Thu gãi đầu, cười toe toét.
Buổi trưa tất cả mọi người ngồi hai bàn tròn lớn, Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu ngồi cạnh nhau, cười nói vui vẻ, đối diện là Lục Yên Yên và em trai của cô ta.
Lục Thanh Hồng phát hiện Lục Yên Yên cứ nhìn chằm chằm vào chị họ, liền khẽ chạm vào cánh tay cô ta, “Chị, chị nhìn gì thế?”
“Chị đang nghĩ, lúc nhà đối tượng của chị đến cầu hôn, liệu có náo nhiệt như hôm nay không.” Lục Yên Yên nói nhỏ.
Lục Thanh Hồng nghe vậy nhìn cô ta, “Vậy người mà chị không nói với trong nhà, rốt cuộc là ai?”
Dù còn nhỏ, nhưng cậu cực kỳ không tán thành việc Lục Yên Yên tự tìm một người không rõ lai lịch, hơn nữa dù hỏi thế nào, cô ta cũng không chịu tiết lộ lai lịch của người đó cho cậu và mẹ.
Điều này khiến Lục Thanh Hồng vô cùng lo lắng, cậu sợ chị gái mình bị lừa gạt.
“Yên tâm đi, nhà anh ấy rất giàu, bản thân anh ấy cũng đẹp trai, có lẽ không lâu nữa sẽ đến nhà cầu hôn.”
Nửa tháng sau, chị họ kết hôn, đến lúc đó, Đàm Trường An sẽ thực sự thuộc về cô ta.
Lục Yên Yên cúi đầu ăn cơm, Lục Thanh Hồng ngồi bên cạnh, hơi thở dài.
Lục Thanh Diên sớm đã phát hiện ra ánh mắt của Lục Yên Yên, cô cảm thấy ánh mắt của Lục Yên Yên rất kỳ lạ.
Lời nói cũng kỳ lạ, lúc rời đi còn đột nhiên hỏi cô, liệu có cảm thấy hối hận không.
Lục Thanh Diên giật mình, nhớ lại chuyện mua giày lúc trước, “Sao lại hỏi vậy? Có phải em nghe ai nói anh ấy có tính cách không tốt không?”
“Không, không.” Lục Yên Yên vội vàng lắc đầu, “Em chỉ không nhịn được hỏi thôi, có lẽ sau này em kết hôn, em cũng sẽ nghĩ như vậy, liệu có hối hận không, dù sao kết hôn rồi sẽ như thế nào, trong lòng em cũng không chắc.”
“Chuyện chưa chắc chắn thì đừng nghĩ đến, sống tốt hiện tại, cho dù sau này có hối hận, thì ít nhất cũng xứng đáng với bản thân đã nỗ lực sống tốt mỗi ngày.”
Lục Thanh Diên suy nghĩ một chút rồi trả lời như vậy.
Lục Yên Yên ngẩn người một lúc rồi gật đầu, “Chị nói đúng.”
Buổi chiều, ngoài Thư Bắc Thu ra, những người còn lại trong nhà họ Thư đều về hết.
Thư Bắc Thu cùng Lục Thanh Diên đi chặt tre, làm những việc anh có thể giúp đỡ.
Gần tối, anh mới rời đi.
Bà nội Lục nhìn Lục Thanh Diên đang đan con thỏ bằng tre, cười nói: “Tay nghề của con ngày càng tốt, nếu ông nội con mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất vui mừng.”
Lục Thanh Diên không ngừng tay, nghe vậy cười nhẹ: “Lúc nhỏ học cái này, anh trai không chịu ngồi yên, ngày nào cũng bị ông nội đánh, còn mấy đứa em trai thì còn bé, núp sau lưng con, sợ bị ông nội bắt đi học.”
“Đúng vậy, kết quả là nhiều năm sau, chỉ có con kiên trì thôi.” Bà nội Lục nhìn cháu gái với ánh mắt dịu dàng, “Thanh Diên à, bà đã chuẩn bị một phần của hồi môn cho con, con lại đây, bà cho con xem.”
“Bà ơi, còn sớm mà.”
Lục Thanh Diên nhìn bà.
“Không sớm đâu, chỉ còn nửa tháng nữa thôi.” Bà nội Lục cười híp mắt, “Nửa tháng nữa, Thanh Diên của bà sẽ lấy chồng.”
Chờ bà gặp ông cụ dưới suối vàng, cũng có thể nói với ông: “Cháu gái cưng của chúng ta lấy chồng rồi, chàng trai kia rất tốt, gia đình cũng rất tốt, ông có thể yên tâm rồi.”
“Nhanh lại đây.” Thấy cháu gái không động, bà nội Lục liền bước tới nắm tay cháu gái.
Lục Thanh Diên đáp lời, đặt con thỏ bằng tre đang đan dở xuống, đỡ bà nội trở về phòng.
Bà nội Lục mở tủ, lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Bà ngồi xuống giường, mở hộp gỗ ra, bên trong toàn là tiền và phiếu.
“Mấy món đồ to của bà và ông nội đã chia cho ba, hai chú của con khi ra ở riêng, còn dư mấy món đồ nhỏ nầy, đặc biệt để lại cho mấy đứa cháu, dùng khi lập gia đình.”
Bà nội Lục nhẹ nhàng vỗ lên chiếc hộp, “Phần của hai anh con đã đưa rồi, của đám người Thanh Quốc, Thanh Quân cũng đã đưa cho ba mẹ chúng nó từ lâu rồi, phần này là của con.”
“Con là con gái, xuất giá của hồi môn nhiều, có vốn liếng mới có thể sống tốt, nên bà và ông nội con có phần thiên vị, chuẩn bị nhiều cho con hơn.”
Lục Thanh Diên nhìn những thứ trong hộp, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép hộp, đôi mắt không tự giác đỏ lên.
Gia đình bọn họ không phải là gia đình giàu có, ông nội trước đây làm nghề giết mổ ở nhà máy chế biến thịt, có tay nghề đan tre, làm thêm nghề phụ, dựa vào hai nghề này, nuôi sống cả gia đình, số tiền và phiếu này, chắc chắn ông bà đã tích lũy từ rất lâu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận