Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừ, không nỡ.” Lục Thanh Quân gật đầu, “Mấy anh kết hôn vẫn ở trong nhà, có thêm chị dâu, sau đó lại có thêm cháu trai, nhà ngày càng náo nhiệt, nhưng chị kết hôn, lại đi mất.”
Thiếu đi một người trong nhà.
Cuối cùng Lục Thanh Quân cũng hiểu tại sao những người bạn của cậu, sau khi các chị gái kết hôn, lại nói là không quen chút nào.
Lục Thanh Diên cười nhìn cậu em út, “Nhớ thì thường xuyên lên huyện thăm chị, chị trả tiền xe cho em.”
“Được ạ.” Lục Thanh Quân cười hì hì, “Hai ngày em lên một lần, có bị đánh gãy chân không?”
“Có.” Chú ba Lục không vui nói, “Con đi xin tiền cũng không cần thường xuyên như vậy chứ?”
“Ai đi xin tiền chứ!”
Mặt Lục Thanh Quân lập tức đỏ bừng, “Con đi thăm chị!”
“Đúng vậy.” Lục Thanh Quốc gật đầu, “Một ngày lên ba lần mới gọi là đi xin tiền, ngày nào cũng đi thì không phải.”
“Ha ha ha.”
Lục Thanh Thiên cầm dụng cụ cười khanh khách, bị Lục Thanh Quân đuổi theo đánh.
Trong sân náo nhiệt, Lục Thanh Diên nhìn rồi nhìn, trong lòng cũng có chút không thoải mái.
Kết hôn rồi, liệu cô còn được chứng kiến cảnh tượng như thế này nữa không?
Lục Thanh Diên đóng sách lại, về phòng bầu bạn với bà nội.
Bà nội đang ngủ, Lục Thanh Diên ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn bà.
Vào lúc cuối tháng Thư Bắc Thu nghỉ phép, anh đã cùng Lục Thanh Diên đi thăm nhà ông bà ngoại.
Ông bà ngoại rất hài lòng với Thư Bắc Thu, khen anh hết lời.
Thư Bắc Thu đưa tiền của Trác Bân cho Lục Thanh Diên, còn nói với cô có người muốn nhờ cô đan đồ, Lục Thanh Diên suy nghĩ rồi nói, “Kết hôn rồi tính sau.”
“Được.” Thư Bắc Thu cười nhìn cô.
Giữa núi rừng, không người, anh cúi người hôn cô.
Chớp mắt đã đến ngày cưới.
Lục Thanh Diên dậy sớm dọn dẹp, Trịnh Hiểu Hân và Xuân Hồng đến trang điểm cho cô.
Xuân Hồng chải đầu tết tóc cho cô, Trịnh Hiểu Hân thì lấy những thứ mình mang từ thành phố về để thoa phấn, tô son cho cô.
“Cậu xinh đẹp, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng là đẹp vô cùng.”
Trịnh Hiểu Hân dịch ra, đưa gương cho Lục Thanh Diên xem thành quả.
Trong gương, Lục Thanh Diên mày cong mắt sáng, mắt đẹp như sao, tết một bím tóc to, đuôi tóc là dây buộc tóc bằng ngọc trai, lúc này đang buông xuống trước áo đỏ của cô.
Cô thoa phấn, trông trắng nõn hơn bình thường, môi hồng hào, cười lên lộ hàm răng trắng sáng, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Bộ váy của Lục Thanh Diên là do mẹ cô tự tay cắt may từ vải đỏ, rất hợp với dáng người, tôn lên vòng eo thon gọn của cô.
Lục Thanh Diên đứng dậy, xoay một vòng trước mặt bọn họ, “Đẹp không?”
“Đẹp.”
Xuân Hồng lau nước mắt, “Nhanh thật đấy, rõ ràng hôm qua chúng ta còn chơi bùn, sao hôm nay cậu đã kết hôn rồi?”
“Nào có phải hôm qua đâu, đã mười mấy năm rồi.”
Lục Thanh Diên nhớ lại thời thơ ấu chơi bùn, tiến lại gần lau nước mắt cho cô ấy, “Đừng khóc, mình cũng không khóc đây.”
“Lát nữa cậu sẽ khóc.”
Trịnh Hiểu Hân nhớ lại lúc chị gái mình xuất giá, “Chị gái mình lúc gả đi cũng cười nói vui vẻ, nhưng khi lên xe, khóc như chó.”
“Khóc như chó? Chó khóc như thế nào?” Xuân Hồng tò mò.
“Đây là một cách nói hình dung.” Trịnh Hiểu Hân bất lực giải thích.
【Hu hu hu, Tiểu Thanh Diên thật là đẹp. 】
【 Gả chồng rồi, không còn là nữ chính bi kịch nữa rồi! 】
【 Xông lên! Xông đến cuộc sống mới! 】
【 Nói như vậy, quyển truyện này của chúng ta cũng giống với quyển ở cách vách rồi, thay đổi tình tiết vốn có của câu chuyện, từ truyện bi kịch chuyển thành truyện vui vẻ? 】
【 Đó là nhất định rồi. Thật mong đợi tương lai Tiểu Thanh Diên sẽ sống như thế nào】
Đoàn rước dâu đến, Lục Thanh Diên đang nói chuyện với bà nội, tinh thần của bà nội hôm nay rất tốt, bà nắm tay Lục Thanh Diên dặn dò đi dặn dò lại, phải làm thế nào, nên làm thế nào.
Lục Thanh Diên đều lắng nghe.
“Đám người Tiểu Thu đến rồi.” Thím hai Lục cười đi vào nói.
Bà nội Lục dìu Lục Thanh Diên chậm rãi đến cửa chính.
Thư Bắc Thu mặc đồ đen, cao lớn tuấn tú, cười lên càng ấm áp, “Thanh Diên, anh đến đón em.”
Lục Thanh Diên ngượng ngùng gật đầu.
Chỗ này của bọn họ, lúc kết hôn chú rể mặc đồ đen, cô dâu mặc đồ đỏ, là tục lệ của vùng quê.
Sau đó Lục Thanh Diên với Thư Bắc Thu bái lạy người thân, rót rượu, Lục Thanh Diên đi vào dưới chiếc ô đen mà Thư Bắc Thu cầm, cùng anh bước từng bước rời khỏi nhà họ Lục.
Lục Thanh Diên muốn quay đầu nhìn lại, nhưng Xuân Hồng phía sau cảnh giác, “Không được quay đầu.”
Lúc xuất giá không được quay đầu.
Vào lúc này nước mắt Lục Thanh Diên rơi xuống.
Thư Bắc Thu đưa tay khoác vai cô, “Đừng khóc.”
“Không kiềm chế được, anh có mang khăn tay không?” Lục Thanh Diên hỏi nhỏ.
Thư Bắc Thu lấy khăn tay đưa cho cô, là cái cô tặng anh lần trước.
Lục Thanh Diên lau nước mắt, “Phải đối xử tốt với em đó.”
“Chắc chắn rồi.” Thư Bắc Thu nghiêm túc đáp.
Trên màn hình đầy những lời chúc phúc.
Hai đội sản xuất không cách xa nhau, thêm nữa thời tiết tốt, nên bọn họ đến trước cửa nhà họ Thư rất nhanh.
“Cô dâu chú rể đến rồi!”
Pháo hoa đỏ rực bắn lên trời, Lục Thanh Diên nở nụ cười, cùng Thư Bắc Thu sánh bước vào cửa nhà họ Thư.
Rót trà cho bậc trưởng bối, nhận phong bao lì xì đổi cách gọi, sau đó cùng Thư Bắc Thu lần lượt ngồi từng bàn, quen biết họ hàng chúc rượu.
Tuy nhiên, trong ly của cô là rượu ngọt, còn trong ly của Thư Bắc Thu là rượu trắng.
Chờ đi qua hai mươi mấy bàn, Lục Thanh Diên hơi lo lắng nhìn Thư Bắc Thu, phù rể Lương Hưởng cười giải thích với cô, “Đã pha nước rồi, yên tâm đi chị dâu.”
“Pha lúc nào vậy?” Xuân Hồng tò mò.
Lương Hưởng mặt đỏ tía tai trả lời, “Tối qua khi chuẩn bị rượu.”
Anh ta luôn không dám nhìn thẳng vào Xuân Hồng.
【 Ha ha ha ha, thằng nhóc này thích Xuân Hồng rồi à? 】

Bình luận (0)

Để lại bình luận