Chương 1052

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1052

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng bây giờ là thời gian cao điểm của nghỉ hè, các khách sạn lớn đều tăng giá, sau này Diệp Hàm sẽ căn cứ vào tỷ lệ vào ở xem có cần điều chỉnh giá cả hay không.
Phó Vân Trạch thử ở phòng xa hoa diện tích 280 mét vuông, cũng là loại phòng đắt nhất.
Diệp Hàm định giá là 4999 tệ, giảm 10% là 4500 tệ.
Cô so sánh với khách sạn năm sao ở thành phố W.
Trong đó có 2 khách sạn không có loại phòng 120 mét vuông trở lên, 3 phòng tổng thống là 1800 – 280 tệ, 2 phòng khác là 3000 – 4000 tệ.
Khách sạn năm sao cũng chia phòng làm nhiều loại.
Các thành phố hạng hai và hạng ba như Thành phố W có mức chi tiêu tổng thể không cao, không có cảnh đêm nổi tiếng và các kiến trúc mang tính biểu tượng, giá cả kém xa so với thành phố S nằm ở trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng, thường có giá hàng chục ngàn một đêm.
Do đó, ở thành phố W, Diệp Hàm đã rất táo bạo trong việc định giá khách sạn của mình.
Tuy nhiên, thứ nhất, loại phòng 280 mét vuông rất hiếm thấy, tương đương với diện tích hai phòng của một số khách sạn. Thứ hai, nhà cây được thiết kế mới mẻ độc đáo, có suối nước nóng tự nhiên và trải nghiệm spa, Diệp Hàm cảm thấy có thể so sánh cao thấp với khách sạn 5 sao.
So ra, căn hộ 210 mét vuông giảm giá 2999 tệ, có thể phù hợp với vị trí của khách sạn cao cấp thành phố W hơn.
Diệp Hàm hỏi bạn trai:
“Anh cảm thấy thế nào? Có gì cần cải tiến không?”
Phó Vân Trạch mỗi lần đi lại đều ở phòng tổng thống, kinh nghiệm phong phú, có quyền lên tiếng nhất.
“Nếu như là anh, anh sẽ rất vui lòng ở lại nơi này.”
Anh đứng dậy, kiểm tra kỹ lưỡng các cơ sở vật chất phụ trợ, liên tiếp trình bày những ưu điểm của ngôi nhà trên cây:
“Các phòng được bố trí hợp lý và quan trọng nhất là tòa nhà có phòng họp và khu vực văn phòng hỗ trợ, giúp công việc thuận tiện hơn.”
Nói xong, Phó Vân Trạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Hàm, cụp mắt nắm lấy đầu ngón tay của cô:
“Cho nên, chúng ta có nên dọn ra ngoài ở hay không?”
“Được.” Diệp Hàm không cần nghĩ ngợi đồng ý ngay.
Cô vốn đã có dự định này.
Tính ra, từ lúc Phó Vân Trạch vào ở Hoa Gian Tập đã được một năm rưỡi, với tư cách là thái tử gia Phó thị, phải ở trong ký túc xá nhân viên nhỏ hẹp thật sự là làm khó đối phương.
Nghĩ như vậy, đối phương có phải lúc đó liền…
Diệp Hàm không nhịn được nhìn anh một cái, cong đôi mắt hạnh lên.
“Vậy chúng ta về thu dọn một chút, hai ngày nữa sẽ chuyển đến đây.”
“Chọn nhà trên cây này đi, có lối đi đi thẳng tới đường chính, đi lại cũng tiện lợi hơn.”
“Phòng ngủ chính có giường đôi, đổi thành giường lớn sẽ tốt hơn, ngày mai đổi đi.”
“Khụ khụ.”
Nghe đến đó, Phó Vân Trạch đột nhiên ho khan, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng nổi lên màu đỏ, giọng nói được đè thấp xuống gần như không thể nghe thấy:
“Không cần đổi thành giường lớn, anh không có ý đó.”
Diệp Hàm nhìn ánh mắt dời đi và đôi tai đỏ hoe của anh, có chút muốn cười.
Diệp Hàm: “Một mình em ở thì đương nhiên phải đổi thành giường lớn, anh ở phòng bên cạnh.”
Phó Vân Trạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “Ừ.”
Diệp Hàm lại nhìn anh một cái.
Có đôi khi cô rất bội phục định lực của đối phương, rõ ràng mỗi lần đều…
Nhưng anh cũng chưa vượt qua giới hạn, làm cho người ta rất có cảm giác an toàn.
Đang nghĩ ngợi, trước mắt chợt có bóng người xuất hiện, một bàn tay thon dài trắng nõn che khuất ánh mắt của cô.
Hơi thở của Phó Vân Trạch có chút không ổn, giọng nói mang theo chút thiếu kiên nhẫn, hơi khàn khàn: “Hàm Hàm, em đừng nhìn anh như vậy.”
Diệp Hàm vô thức chớp mắt.
Lông mi thon dài của cô gái đảo qua lòng bàn tay, vừa nhẹ vừa mềm, giống như bàn chải nhỏ lướt qua trái tim anh, khơi dậy một chút run rẩy khó tả.
Phó Vân Trạch nhắm mắt lại, hô hấp dồn dập, cảm giác máu toàn thân đều đang sôi trào, nóng bừng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận