Chương 1084

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1084

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu cuối cùng được nói ra một cách miễn cưỡng.
Diệp Hàm:
“Em hỏi xong rồi, anh muốn hỏi cái gì?”
Phó Vân Trạch mím môi, ánh mắt thâm thuý nói:
“Nếu sau khi kết hôn có một người đàn ông đẹp trai hơn anh xuất hiện và tỏ tình với em, em có đồng ý không?”
Diệp Hàm sửng sốt:
“Hả?”
Đây là vấn đề gì?
Tuy nhiên, vẻ mặt của Phó Vân Trạch trông không giống như đang nói đùa, thậm chí anh còn nắm tay cô chặt hơn một chút.
Diệp Hàm bật cười:
“Đương nhiên sẽ không. Nếu đã chọn anh thì em sẽ không tiếp nhận người khác.”
Phó Vân Trạch rõ ràng cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe được lời đảm bảo của vị hôn thê.
Mỗi lần nghĩ đến việc lợi dụng vẻ ngoài của mình để giành được tình cảm của cô, anh đều cảm thấy một cảm giác nguy hiểm khó tả.
Đặc biệt là anh lớn hơn Diệp Hàm bốn tuổi nên khoảng cách tuổi tác cũng thi thoảng hiện lên trong đầu anh.
Vì vậy, anh mặc gió mặc mưa tập luyện mỗi ngày để duy trì vóc dáng trẻ trung, cơ bụng càng là trọng điểm của việc tập luyện.
Ừm, Hàm Hàm có vẻ rất thích sờ nó.
Sau khi ấn định ngày đính hôn, Diệp Hàm nhìn danh sách quà tặng dài do Phó Vân Trạch gửi, một lần nữa bị khiếp sợ trước sự hào phóng của Phó thị.
Ba biệt thự sang trọng ở các thành phố hạng nhất, tổng giá trị hơn 500 triệu; 8 ô tô hạng sang triệu đô, còn có một nhà máy rượu, một hòn đảo tư nhân và một món quà là tiền trị giá 100 triệu tệ, tổng giá trị hơn 1 tỷ.
Hơn nữa bao gồm cả dinh thự và trang sức làm quà tặng, tổng số tiền là 1,2 tỷ.
Diệp Hàm thật sự không ngờ sính lễ của đối phương lại hoành tráng như vậy.
Ngoài việc coi trọng bản thân cô, hẳn là do thân phận người thừa kế tập đoàn Phó thị của Phó Vân Trạch.
Phó Vân Trạch:
“Đây chỉ là danh sách quà tặng ban đầu. Nếu có nhu cầu khác thì có thể tiếp tục bổ sung thêm. Đồ dùng đám cưới vừa mới bắt đầu đặt làm.”
Diệp Hàm:
“Vậy em cần chuẩn bị những gì?”
Phó Vân Trạch hôn ngón tay đeo nhẫn của cô:
“Em không cần làm gì cả, anh sẽ chuẩn bị mọi thứ.”
Diệp Hàm:
“Sính lễ là do anh quyết định sao?”
Phó Vân Trạch:
“Theo truyền thống gia đình, cha mẹ thương lượng sính lễ, một phần là tài sản của anh, ngoài ra còn có lễ vật của trưởng bối.”
Diệp Hàm gật đầu.
Phó Vân Trạch:
“Trừ cái này ra thì anh còn tự chuẩn bị sính lễ riêng.”
Diệp Hàm:?
Phó Vân Trạch ngồi đối diện Diệp Hàm, nắm đầu ngón tay của cô:
“Hàm Hàm, anh dự định chuyển nhượng 5% cổ phần của Công ty Khoa học Công nghệ Tương lai sang tên của em.”
Giọng nói của anh rất bình tĩnh, tựa như thuận miệng nhắc đến, nhưng không ai biết được sức nặng của câu nói này.
Theo báo cáo tài chính của Công ty Khoa học Công nghệ Tương lai năm ngoái, tổng doanh thu lên tới 92,4 tỷ và lợi nhuận ròng là 17,7 tỷ, 30% lợi nhuận được dùng làm hoa hồng cho cổ đông và được chia một lần mỗi năm.
Trừ đi các loại thuế thu nhập, Diệp Hàm có thể có được hơn 200 triệu.
Với triển vọng phát triển của Công ty Khoa học Công nghệ trong tương lai, tăng trưởng nhanh chóng đồng nghĩa với việc hoa hồng chia cho các cổ đông sẽ tăng lên một cách hiển nhiên.
Trong tương lai, mỗi năm sẽ không ít hơn số tiền này, tương đương với việc nắm giữ một ngọn núi vàng sẽ tự tăng giá trị.
Nếu đem cổ phiếu đi bán, dựa trên giá trị thị trường hiện tại và giá cổ phiếu thì ít nhất có thể đổi thành hơn 5 tỷ tài sản!
Diệp Hàm lắp bắp kinh hãi, lập tức từ chối:
“Em hiểu ý của anh, nhưng em thật sự không cần cổ phần. Sính lễ đã rất cao rồi.”
Tầm quan trọng của cổ phiếu đối với một công ty là điều không cần nói cũng biết.
Sở hữu cổ phần liên quan đến quyền kiểm soát tuyệt đối của công ty, không nên tuỳ ý nhượng lại.
Đại khái cô có thể lý giải rằng Phó Vân Trạch muốn “tặng” doanh nghiệp do chính tay anh sáng lập cho cô, đây là lễ vật thể hiện rõ nhất tấm lòng của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận