Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tuyết Vi thay quần áo, nhìn vào gương rồi xoa xoa mặt của mình.
Xoa vài cái, máu trên mặt lưu thông trở lại, nét mặt cứng đờ của cô thả lỏng xuống, cả người dường như tỉnh táo lên một ít. Nhìn khuôn mặt người tɾong gương xinh đẹp tỏa sáng, nhưng lại dần dần trùng lên dáng vẻ khô khan ủ rũ của người tɾong trí nhớ làm cho ánh mắt Tô Tuyết Vi có hơi mơ hồ, mê ly lên.
###########
Cuối mùa xuân, mặt trăng sáng tỏ, bầu trời ít sao.
Ở con hẻm sau quán bar, tiếng ồn ào náo động như bị ngăn cách bên ngoài, nơi đây hình thành nên một góc an tĩnh bí ẩn, ngoại trừ ngẫu nhiên có mấy người khách say rượu loạng choạng đi ngang qua, thì loáng thoáng chỉ nghe được vài âm thanh của tiếng mèo kêu yếu ớt.
Trong một góc âm u tối tăm, người con trai dùng sức nắm lấy cánh tay của cô gái, mặc kệ cô gái kia giãy giụa như thế nào thì cũng không thể thoát khỏi gông xiềng của người con trai trước mặt.
Mặt cô gái đỏ hết cả lên, tóc mái lộn xộn vì giãy giụa, hai mắt to tròn sáng có chút ướt át, tựa như viên trân châu vừa được gột rửa sau cơn mưa thanh khiết, trông thật ngây thơ và vô tội.
“Cố Cẩn Trạch, anh mau buông tôi ra ” Giọng nói nhỏ yếu mềm mại không có chút lực uy hiếp nào, ánh mắt người con trai lại mang theo uy hiếp và một tia bức bách.
“Cô thấy được những gì?”
“Tôi không…” Cô gái cắn môi suy nghĩ, dưới ánh mắt uy hiếp bức bách của anh ta, cô hiểu rõ không thể tiếp tục nói gạt anh, động tác giãy giụa giảm bớt một ít, vẻ mặt cô hơi tủi thân nói “Tôi thề, sự tình hôm nay, tôi sẽ không nói cho bất cứ ai biết hết. Nếu có người khác ngoại trừ tôi và anh biết được thì tôi, tôi… Tôi chính là chó con ”
Phụt nannan
Vẻ tối tăm u ám trên mặt người con trai bớt đi vài phần, khóe miệng hơi cong lên làm dịu bớt khuôn mặt lạnh nhạt của anh, làm cho cô gái đang bị ép sát tường phải nhìn đến ngây người, hai mắt nhìn chăm chú.
“Còn nhìn nữa, tôi sẽ cưỡng gian cô đó ” Lời nói ác ý từ tɾong miệng của anh nói ra khiến cho cô gái sợ tới mức trừng lớn hai mắt, trông giống cô giờ như một con thỏ nhút nhát bị dọa sợ.
“Số hai mươi đâu, số hai mươi đâu rồi.”
“Hình như còn đang thay quần áo.”
“Đúng là phiền phức mà ” Buổi diễn gần đi đến thời gian kết thúc, Paolo cố nhịn xuống lửa giận, hùng hổ xốc lên tấm rèn cửa chỗ phòng thay đồ của Tô Tuyết Vi, bên tɾong ánh đèn sáng rõ, cô gái đứng giữa được vây quanh bởi những tấm gương sáng bóng, hình ảnh cô gái xinh đẹp mỹ lệ phản chiếu tɾong gương làm cho ông cảm thấy kinh ngạc và thu hút, do đó giọng nói cũng không khỏi dịu xuống một ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận