Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chú Chung, hồ sơ về những vụ án mười năm trước tɾong cục cảnh sát được để ở chỗ nào vậy?”
Cục Công An thành phố Lâm Hải, phòng hồ sơ.
Tạ An Phong đẩy cánh cửa gỗ đã cũ xưa ra, một mùi ẩm mốc xộc ra từ mặt tiền của cửa tiệm. Anh hơi nhăn lại cái mũi, đặt một hộp kẹo cao su lên trên bàn chỗ người đàn ông lớn tuổi mang cặp kính viễn thị đang ngồi phía trước. Đối phươռg không có đẩy trả về mà vươn tay lấy chiếc hộp đó rồi để qua một bên. Sau đó, mở ra tệp hồ sơ trên bàn sách tìm kiếm trên từng trang một.
“Trước đó, kho đựng hồ sơ có xảy ra một trận hỏa hoạn, thật nhiều hồ sơ vụ án còn chưa kịp nhập vào máy tính đã bị thiêu hủy. Những phần còn lại tất cả đều đã dựa vào thời gian mà phân loại ra, hồ sơ vụ án mười năm trước đều được đặt một loat ở chỗ kệ sách cuối cùng tɾong kia.”
“Cảm ơn, chú Chung.” Tạ An Phong nói lời cảm ơn, sau đó lập tức đi đến chỗ kệ sách cuối cùng mà ông vừa nói.
Trên kệ sách bày đầy từng hàng hộp giấy, căn cứ theo ngày tháng ghi bên ngoài hộp, anh tìm được một chiếc hộp trông thật cũ kỹ, phủ đầy bụi bẩn của nhiều năm qua, anh dọn chiếc hộp đó từ trên kệ sách xuống dưới, liền cứ như vậy ngồi trên mặt đất, mở ra cái hộp kiểm tra những vật chứng được bảo quản bên tɾong.
Vật chứng được bảo tồn thời gian đã lâu nên đều có chút dấu vết bị hư hại, nhưng cũng may anh vẫn tìm được món đồ mà mình cần.
Mở ra một túi hồ sơ, bên tɾong chính là mấy tờ giấy ghi chép khẩu cung, cùng với đó là vài tờ bút ký với nét chữ ngây ngô của người báo án.
Tạ An Phong dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cái tên được ghi trên đó, một hồi lâu sau mới có đủ can đảm mà mở ra đọc phần ghi chép phía dưới.
“Tên họ.”
“Tô Tuyết Vi.”
“Tuổi.”
“Mười tám.”
“Tôi vừa xem qua giấy chứng mình của cô, còn mấy tháng nữa mới đủ mười tám tuổi chứ.”
“…Mười bảy tuổi rưỡi.”
“Thân phận.”
“Học sinh.”
“Miêu tả một chút sự việc đã trải qua.”
“Buổi tối thứ bảy, tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn bảo tôi đến quán bar. Sau khi tới nơi, tôi không nhìn thấy bạn của mình, ngược lại đụng phải một đám lưu manh. Bọn họ không cho tôi đi, ép tôi uống một chén rượu rồi mới có thể rời đi. Lúc ấy tôi rấtsợ hãi, nhưng bọn người kia cướp mất đïện thoại di động của tôi, không còn cách nào khác tôi đành uống ly rượu kia, sau đó tôi liền không còn nhớ rõ chuyện gì nữa, khi tôi tỉnh lại thì thấy mình đang ở tɾong phòng khách sạn …”
“Làm sao cô biết được mình bị cưỡng gian?”
“Thân thể của tôi… Không phải, là của tôi… Tiểu huyệt bên dưới rấtđau… Trên người có một ít dấu vết không rõ, tôi, tôi có thể xác định, tôi là bị người khác cưỡng gian. Chú cảnh sát, chú phải tin tôi, tôi nhớ rõ mặt thủ phạm đó, tôi…”
“Cô gái à, cảnh sát chúng tôi lúc phá án là cần chú ý vào chứng cứ hiện trường, trước đó không phải cô từng có hành vi quan hệ tình du͙c sao? Sao cô có thể xác định được tiểu huyệt của mình bị đau không phải là do sinh hoạt cá nhân không lành ma͙nh, chứ không phải là do bị cưỡng gian hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận