Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi… Từng có…”
“Ồ, vậy cô có lưu lại chứng cứ hay không? Đối phươռg có bắn vào bên tɾong không, nếu có lời nói, thỉnh phối hợp với chúng tôi làm kiểm tra toàn thân, tinh dich cũng là chứng cứ vô cùng quan trọng.”
“Không có… Tôi không biết, tôi thực sợ hãi, tôi cũng đã tắm rồi… Tôi… Thật sự không biết…”
Xôn xao một tiếng, một chồng giấy cũ ố vàng bị Tạ An Phong ném đi ra ngoài. Đôi tay của anh phát run, khóe mắt muốn nứt ra, hận không thể tìm ra cảnh sát phụ trách ghi chép của năm đó, đem cổ anh ta vặn gãy. Cứ nói đến việc anh không quen biết người này, nhưng mà có thể thấy được bút pháp của đối phươռg thập phần lạnh băng, phươռg thức dò hỏi không có chút nào cùng tâm lý và công chính, rõ ràng là đối với một thiếu nữ cảm xúc sử dụng͟͟ ngôn ngữ bạo lực, dùng phươռg thức lạnh như băng xé mở vết sẹo của cô ấy, đem tôn nghiêm của cô ấy đạp lên dưới ͼhân.
Anh không có ở hiện trường, đều có thể cảm giác được người thiếu nữ đối diện tiếp thu đều tra nghi vấn lúc ấy có bao nhiêu sợ hãi, cỡ nào đến không có chỗ dung thân.
“Khốn nạn ” Tạ An Phong cắn đến răng hàm sau vang lên kẽo kẹt, nắm chặt tay lại, khớp xương trắng bệch.
“Như thế nào, Tiểu Tạ, cháu đang muốn điều tra lại bản án cũ này sao?” Thanh âm của chú Chung đã đánh gãy lửa giận của Tạ An Phong. Anh không nói gì, ngực vẫn còn kịch liệt phập phồng, chú Chung nhìn bộ dáng của anh, nói tiếp “Chú khuყên cháu vẫn là không cần lãng phí thời gian, án này chú nhớ rõ, lúc ấy chú còn chưa có chuyển chức, một đôi mẹ con chạy tới báo án, không bao lâu đã bị ba của người con gái mang đi, sau này ngay cả tố cáo cũng hủy.”
“Vì cái gì?” Tạ An Phong khó hiểụ
“Nào có cái gì vì cái gì, chính là sợ mất mặt. Sự tình nháo lớn, tóm lại đối với thiếu nữ không tốt. Bất quá bọn họ tuy rằng đã hủy án, mấy người bị hiềm nghi cuối cùng lại bị người khác đánh vào bệnh viện, người hành hung có một thân thủ thật tốt ”
“Chú Chung, chú còn nhớ rõ người kia tên là gì sao?”
“Đều đã qua lâu như vậy chú làm sao còn nhớ rõ, bất quá chú biết anh ta bị nhốt ở ngục giam nào. Lại nói tiếp, cũng không sai biệt lắm anh ta bị phán mười năm, lúc ấy chú nhớ rõ chính là phán đến mười năm, không chừng bây giờ đã ra tù.”
“Vậy chú còn nhớ rõ người cảnh sát đã ghi chép án này hay không?” Tạ An Phong đem chữ ký đối phươռg trên trang giấy đưa qua cho chú Chung xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận