Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có việc gì chẳng lẽ không thể tìm anh?”
“Đương nhiên không phải.”
Giản Tư Hành vội vàng giải thí¢h, làm ý cười trên mặt của cô càng lên, Tô Tuyết Vi lại chọc anh vài câu, mới chậm rãi thu lại ngữ khí tán tỉnh, khôi phụcgiọng nói như bình thường “Em ở bên này hiện tại tiến triển vô cùng thuận lợi, nếu lần này chuyến đi đến Milan của giám đốc Giản cũng thuận lợi giống như em, như vậy tuần lễ thời trang mùa thu năm nay, độ nổi tiếng nhất định sẽ lan rộng ra toàn thế giới. Giám đốc Giản, em chờ anh trở về cùng nhau ăn mừng.”
“Được thôi.” Giản Tư Hành lên tiếng, Tô Tuyết Vi nghe được tɾong đïện thoại truyền đến thanh âm thở ra khẩn trương của anh, qua một hồi lâu, anh thử thăm dò mở miệng “Về sau em chỉ cần kêu tên của anh là được rồi, em và Giản Sơ là bạn thân, vậy nên cũng giống như em gái của anh…”
Nói xong câu này, Giản Tư Hành ảo não đến mức hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của bản thân.
Em gái cái gì, anh rõ ràng không muốn nói những lời như vậy
“Vậy giám đốc Giản cũng muốn em gọi là anh hai sao?” Tô Tuyết Vi cười ra tiếng, Giản Tư Hành ở bên kia không trả lời, cô ngọt ngào gọi một tiếng anh hai, “Anh hai, anh Tư Hành, em kêu anh như vậy cũng được đúng không?”
Yết hầu của Giản Tư Hành khô khốc đến mức không thể nào nói nên lời, trên mặt kính của cửa sổ sát đất phản chiếu gương mặt đó đỏ sắp ra máụ Tô Tuyết Vi gọi anh là anh hai, cảm giác cùng với Giản Sơ hoàn toàn khác nhau, giống như xưng hô thân mật của các cặp đôi yêu nhau, làm trái tim của anh không nhịn được đập ngày càng nhanh, huyết mạch phun trào.
“Anh Tư Hành? Anh nếu như không thí¢h, em sẽ không gọi như vậy nữa.”
“Thích, thí¢h ” Giản Tư Hành vội vàng lên tiếng.
Tô Tuyết Vi lén lút cười trộm, ánh mắt đột nhiên liếc đến một cái bóng đen ở sau lưng cô chợt lóe lên rồi biến mất. Cô phát ra một tiếng nghi hoặc, quay đầu lại đánh giá, dưới đèn đường chỉ có cây cối um tùm đen nghìn nghịt, những thứ khác đều không thể nhìn thấy được.
“Làm sao vậy?” Giản Tư Hành quan tâm hỏi.
Tô Tuyết Vi thu hồi tầm mắt, lắc lắc đầu, “Không có gì, vậy anh… Tư Hành, em không quấy rầy anh làm việc nữa, anh phải nhớ kĩ những lời anh đã nói nha.”
“Lời nói, nói cái gì?” Giản Tư Hành mông lung một chút.
“Đồ anh trai ngốc, anh đã nói mang quà về cho em, em chờ anh trở về để mở ra, quà, đó.”
“Được, được, em chờ anh.” Giản Tư Hành không biết như lọt vào tɾong sương mù cắt đứt đïện thoại, nhìn màn hình di dộng tối tăm, trên mặt lộ ra một nụ cười ngây ngô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận