Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuộc sống trở về đúng quỹ đạo, Thẩm Thanh Hiên không đến quấy rầy cô nữa, điều này làm Chân Úc thở phào nhẽ nhõm.
Hôm nay, cô đang chuẩn bị tan tầm, thì nhận được một kiện chuyển phát nhanh cùng một thành phố.
Cô nghi hoặc không biết là ai gửi chuyển phát nhanh cho cô, vừa mở ra bàn tay run rẩy suýt chút nữa làm rơi đồ bên tɾong.
Chân Úc hoang mang rối loạn thu dọn đồ đạc, tim đập nhanh hơn.
Một chiếc phong bì màu da chứa đầy những hình ảnh khoả thân của cô
Nói chính xác hơn chính là, khi cô thay quần áo đã bị người ta chụp lén
Cảnh tượng tɾong bức ảnh có chút quen mắt, cô nhíu mày cố gắng nhớ lại, chính là ngày đó tham tiệc từ thiện của Hoắc gia
Hoắc Thi Mạn đổ rượu làm dơ váy cô, rồi bảo người mang cô đi thay quần áo.
Ngón tay cầm chiếc phong bì màu da của Chân Úc bởi vì quá dùng sức mà trở nên trắng bệch.
Cô cho rằng lần đó mục đích của Hoắc Thi Mạn là muốn cô thay một bộ váy rẻ tiền xấu xí, không nghĩ tới mục đích thật sự lại là chụp lén quá trình cô thay quần áo
Thật là đê tiện
Ảnh chụp kẹp một tờ giấy, phía trên có thời gian và địa chỉ.
Thời gian là 7 giờ rưỡi tối nay, ở một tiệm cà phê.
Chân Úc hiểu rõ, đây là đối phươռg muốn cô đi gặp cô ta.
Bỏ đồ vào tɾong túi, Chân Úc tức đến run rẩy.
Buộc mình phải bình tĩnh, nghĩ nghĩ, cuối cùng Chân Úc vẫn đi đến quán cà phê được chỉ định.
Hoắc Thi Mạn nhìn thấy Chân Úc đi vào quán cà phê, đúng như dự kiến, cô ta cong môi cười.
“Chân tiểu thư muốn uống gì?”
Chân Úc ngồi xuống đối diện, lạnh lùng nhìn cô ta.
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Hoắc Thi Mạn ưu nhã uống một ngụm cà phê, không chút để ý nói “Cô biết rõ mục đích của tôi mà, đương nhiên là… Khiến cô rời khỏi Thẩm Thanh Hiên, anh ấy không phải người mà cô nên…”
Chân Úc đánh gãy lời nói của cô ta.
“Thế nào, Hoắc Vũ Phỉ không dám tới gặp tôi, loại chuyện này còn phải để một người ngoài như cô làm?”
“Cô biết rõ thủ đoạn của Hoắc gia chúng tôi, Chân gia các cô cũng không phải là đối thủ của Hoắc gia, tôi khuყên cô nên tự hiểu lấy mình. Cô nói xem nếu những bức ảnh này bị lưu truyền trên mạng… Vậy cô sẽ thế nào?”
“Vô sỉ ”
Chân Úc tức đến lồng ngực phập phồng, trừng mắt nhìn Hoắc Thi Mạn rồi đột nhiên đứng dậy rời đi.
“Cho cô thời gian ba ngày, hãy suy nghĩ thật kỹ ”
Chân Úc trở lại nhà của lão sư Đới Thục Phân, nói chuyện với bà một lúc, chờ lão sư ngủ xong, cô ngồi xuống bàn làm việc tɾong phòng khách, trầm ngâm suy nghĩ.
Cô cảm thấy có chút kỳ quái.
Theo lý mà nói, Thẩm Thanh Hiên và Hoắc Vũ Phỉ là mối tình đầu của nhau, muốn nối lại tình xưa, Thẩm Thanh Hiên nên chủ động ly hôn với cô mới đúng.
Hoắc Vũ Phỉ cũng không cần phải hao hết tâm tư tính kế uy hiếp cô như vậy.
Muốn ở bên Thẩm Thanh Hiên, Hoắc Vũ Phỉ nên đi tìm Thẩm Thanh Hiên bảo anh ly hôn, cô ta lại tìm tới một người không có quyền lên tiếng là cô thì có ích gì.
Bây giờ nghĩ như vậy, ngược lại có chút cảm giác lạy ông tôi ở bụi này.
Nhưng hiện tại những bức ảnh trần trịu của mình đang ở tɾong tay cô ta, cô cũng không thể xé rách da mặt với bọn họ.
Nếu không, hai cô ta đem ảnh chụp của cô đăng lên mạng, vậy thì cô sẽ bị huỷ hoại.
Hôm sau, Chân Úc như bình thường mà đi làm.
Tuy tâm sự nặng̝ nề, nhưng cũng không thể trì hoãn tiến độ tập luyện.
Đến tối, tựa hồ là muốn nhắc nhở cô, Hoắc Thi Mạn gửi bưu kiện cho Chân Úc, bên tɾong đều là những bức ảnh đó, còn có video hoàn chỉnh khi cô thay quần áo.
Chân Úc vừa tức vừa sợ, cả một đêm nghĩ biện pháp ứng phó, không thể nào ngủ được.
Chiều hôm sau, có người tới tìm cô, người tới vậy mà lại là Giản Dương.
Giản Dương nói muốn mang cô đến một nơi, Chân Úc không muốn để đồng nghiệp chú ý, xin phép về sớm.
Giản Dương lái xe đưa cô tới một khách sạn 5 sao.
“Giản Dương rốt cuộc có chuyện gì, anh nói cho tôi biết đi, anh dẫn tôi tới khách sạn làm gì?”
“Phu nhân, cô yên tâm, tôi sẽ không hại cô.”
Để ngừa vạn nhất, Chân Úc không muốn bị người ta chụp lén lưu lại nhược điểm gì, cô đeo khẩu trang lên, sau đó cùng Giản Dương đi vào thang máy, cửa thang máy lại lần nữa mở ra, cô nhìn thấy Thẩm Thanh Hiên.
Đến khách sạn với Thẩm Thanh Hiên thì có thể có chuyện tốt gì chứ?
Chân Úc theo bản năng liền muốn rời đi.
Thẩm Thanh Hiên bắt lấy tay cô, ôn nhu nói “Đừng nháo, anh đưa em đi gặp vài người.”
Chân Úc bị anh nắm lấy, tránh thoát không được, chỉ có thể đi theo anh vào một căn phòng xa hoa.
Thẩm Thanh Hiên gõ cửa đi vào.
Bên tɾong ngồi đầy người, nhìn qua có khoảng mười mấy người, ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn, giống như thảo luận chuyện gì vui vẻ, vừa nói vừa cười.
Nhìn thấy Thẩm Thanh Hiên, người đàn ông trung niên ngồi ở chủ vị Hoắc Diệu Huy liền đứng lên.
“Thẩm tổng ngọn gió nào lại đưa cậu tới đây vậy?”
Trên mặt ông ta đang cười, tɾong lòng lại nghi hoặc, Thẩm Thanh Hiên không mời mà đến, ông ta thực sự không biết ý đồ của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận