Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chân Úc, Chân Úc, cô có đang nghe không?”
Thư Như Nguyệt lên tiếng nhắc nhở Chân Úc đang thất thần.
Chân Úc phụchồi lại tinh thần, đỏ mặt xin lỗi.
“Lão sư, thật xin lỗi.”
“Có phải thân thể cô không thoải mái hay không?”
“Không phải, chỉ là gần đây em quá bận rộn, có chút phân tâm.”
“Chuyện tôi nói với cô đã nhớ kỹ chưa? 7 giờ rưỡi tối mai tại khách sạn Đạt Thi Thuỵ, nhớ kỹ đừng đến trễ đó.”
Sau khi tạm biệt Thư Như Nguyệt ở cửa rạp hát, Chân Úc lái xe trở về nhà lão sư Đới Thục Phân.
Ở trên đường, cô vẫn luôn nghĩ tới chuyện vừa rồi Thư Như Nguyệt nói với cô .
Thư Như Nguyệt là lão sư lớn học của cô, hiện giờ cô ấy đang làm việc ở đoàn kịch nói.
Lúc trước sau khi tốt nghiệp, Chân Úc không hợp với giới giải trí, nên Thư Như Nguyệt đã mời cô đến đoàn kịch nói làm việc.
Thư Như Nguyệt có sự quyết tâm của riêng mình, mấy năm nay đề tài kịch nói ít được quan tâm, và lợi nhuận không tốt lắm.
Vở kịch nói tiếp theo sẽ nói về người thực vật, diễn tả cuộc sống của người thực vật và người nhà của họ.
Cô ấy muốn diễn thật tốt, nhưng tài chính hiện tại không thể chống đỡ được.
Vì gom góp tài chính, cô ấy đã tìm đến một vài nhà tài trợ, tối mai ở khách sạn ăn cơm sẽ bàn về việc tài trợ.
Chân Úc cùng Nguyên Ngải Tư hiện giờ là nữ chính tɾong đoàn, bữa tối ngày mai Thư Như Nguyệt bảo hai người cùng đến đó.
Chân Úc đã làm việc tɾong đoàn một thời gian, cũng không phải không muốn đóng góp gì đó, chỉ là khi nghĩ đến Nguyên Ngải Tư cô liền thấy đau đầụ
Hai người không hợp nhau, Nguyên Ngải Tư đối với cô rấtcó địch ý.
Từ sau khi cô kết hôn, cô đã chủ động từ chối làm nữ chính của hai vở kịch nói, điều này mới giúp Nguyên Ngải Tư có được danh tiếng như hiện giờ.
Hiện giờ Nguyên Ngải Tư đã có chỗ đứng vững vàng tɾong đoàn, nên muốn chèn ép cô.
Bình thường ở rạp hát cô ta đã làm không ít việc, ở tình huống quan trọng như tối mai, nếu như…
Chân Úc lắc đầu, chỉ có thể cầu nguyện tối mai mọi thứ đều thuận lợi.

Chân Úc đến khách sạn Đạt Thi Thuỵ trước, để giúp lão sư Thư Như Nguyệt, liên hệ với khách sạn, xác định thực đơn.
Chờ khi nhà tài trợ đến gần như đông đủ, Nguyên Ngải Tư mới khoan thai tới muộn.
Cô ta mặc một chiếc váy dài màu đen đỏ, gợi cảm lại mê người.
Mái tóc xoăn gợn sóng, trang diễm đậm, minh diễm động lòng người.
Là một diễn viên kịch nói chuyên nghiệp, từ cửa đi vào đến khi ngồi xuống, mỗi bước đi của cô ta đều lay động uyển chuyển, thể hiện sự quyến rũ của bản thân.
“Xin lỗi tôi đến muộn, trên đường gặp phải chút phiền toái nhỏ. Ngải Tư tự phạt ba ly, hy vọng các vị tiền bối tha thứ cho Ngải Tư thất lễ.”
Cô ta ngồi xuống bên trái Thư Như Nguyệt, mỉm cười với mọi người.
Thư Như Nguyệt giới thiệu với mọi người “Đây là Ngải Tư, mới vừa tốt nghiệp không lâu, là một cô gái rấtnỗ lực, hiện giờ là trụ cột của rạp hát chúng tôi.”
Mấy người đàn ông đang ngồi ở đây có người nào không phải là kẻ tinh tườm, thấy vẻ ngoài quyến rũ kia của Nguyên Ngải Tư liền biết ý đồ của cô ta.
Cô ta tuổi còn nhỏ lớn lên lại ưu nhìn, lập tức liền có người động tâm tư.
“Cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy, cái miệng nhỏ lại biết ăn nói, tôi tin rằng vở kích sắp tới cô đóng nhất định sẽ rấthay.”
Nghe được lời này, Nguyên Ngải Tư tɾong lòng vui vẻ.
Thư Nguyên Ngải Tư “Đây là Hồ tổng của Uy Hoành.”
Nguyên Ngải Tư lập tức tươi cười xán lạn nâng chén với người đàn ông 50 tuổi Hồ Kim Bân nói “Cảm ơn Hồ tổng, Ngải Tư kính anh một ly.”
Cô ta ngửa đầu một hơi uống sach.
Cô ta buông chén rượu xuống, có chút đắc ý nhìn thoáng qua Chân Úc.
Chân Úc an an tĩnh tĩnh ngồi đó, bộ dáng vân đạm phong khinh.
Nguyên Ngải Tư không thí¢h nhất loại người như cô, luôn có thể dịu dàng bình tĩnh như vậy, không tranh không đoạt vẫn có thể có được những thứ Nguyên Ngải Tư cô ta muốn có.
Cô ta muốn cho Thư Như Nguyệt biết, Nguyên Ngải Tư cô ta so với Chân Úc có giá trị hơn nhiều
Năm người đàn ông trung niên lão thấy Nguyên Ngải Tư biết điều như vậy, một người tɾong đó cười ha hả nói.
“Chỉ kính Hồ tổng, tiểu mỹ nữ thật bất công.”
Ngụ ý chính là bảo cô ta đều kính mỗi vị ở đây mỗi người một chén.
Sắc mặt Thư Như Nguyệt ngưng đọng, sau đó nặn ra nụ cười nói “Ngải Tư tuổi còn nhỏ tửu lượng còn kém, các vị nể mặt mũi tôi đừng làm khó cô gái nhỏ.”
Nguyên Ngải Tư cố hết sức muốn biểu hiện, muốn câu được kim chủ.
Đây đều là kẻ có tiền, cô ta biết, cơ hội khó có được như vậy, chỉ cần có người coi trọng cô ta, về sau cô ta sẽ không cần phải vất vả nữa.
Thư Như Nguyệt mới vừa nói xong, Nguyên Ngải Tư đã tự mình nói.
“Lão sư, hôm nay chúng ta tới là để kéo tài trợ, nhất định phải làm các vị tiền bối nhìn thấy thành ý của hậu bối chúng ta mới được.”
Nói xong, cô ta giơ chén rượu lên nói với Chân Úc “Chị Chân Úc, chúng ta nên kính mỗi vị một ly, nhưng tửu lượng của chị và em đều kém, vậy thì chị kính hai vị, em kính hai vị, được không?”
Chân Úc nhíu mày, cưỡi lên lưng cọp thì khó có thể leo xuống, lúc này Thẩm Thanh Hiên đột nhiên bước vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận