Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, Chân Úc đi vào rạp hát, Thư Như Nguyệt liền kéo cô đến một gian phòng nhỏ, thần sắc khẩn trương.
“Tôi không thể liên lạc được với Ngải Tư, sau tối qua cô có liên lạc với cô ấy không?”
Chân Úc lắc đầụ
Tình huống tối hôm qua như thế nào, cô cũng khó bảo vệ bản thân.
Thư Như Nguyệt nhíu mày, vẻ mặt lo lắng.
“Ngày hôm qua… Ai, là tôi bất cẩn, không nghĩ tới những người đó lại có tâm tư dơ bẩn như vậy May mắn cô đã rời đi trước, Ngải Tư tuổi còn nhỏ lại không nghe lời, quyết tâm muốn ở cùng bọn họ, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy bị mang đi. Ai, nếu không phải tôi không tỏ thái độ kiên quyết đến phát hỏa, chính tôi cũng…”
Chân Úc nắm lấy tay Thư Như Nguyệt, nhẹ nhàng vỗ vỗ, an ủi nói “Ngải Tư là người có chủ kiến, chuyện mà cô ấy đã quyết định không ai có thể lay động được. Đây là lựa chọn mà cô ấy đã chọn, cô đừng tự trách.”
“Nhưng dù sao cô ấy tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, sau này cô ấy sẽ hối hận, tôi mời cô ấy đến, hiện giờ… Ai, tôi vẫn không thể liên lạc được với cô ấy, cũng không biết hiện tại như thế nào, tôi rấtlo lắng.”
Chân Úc không phải đứa ngốc, tâm tư của Nguyên Ngải Tư đều viết ở trên mặt.
Một người hận không thể đem dã tâm viết lên trên mặt sẽ trầm luân tɾong du͙c vọng vô tận.
Nếu cô ta có đủ thủ đoạn, có lẽ vẫn có thể có được tương lai như cô ta mong muốn.
Nếu năng lực của cô ta không đủ để chống đỡ với dã tâm của mình, vậy chờ đợi cô ta… Không phải là kết cục tốt gì.

Kết thúc một ngày làm việc, Chân Úc lái xe trở về nhà ba mẹ.
Ngày mai thứ bảy, là sinh nhật của ông nội Chân Kính Nguyên, tối thứ bảy cả nhà cùng nhau tụ tập để mừng thọ 80 của ông, cho nên cô trở về nhà trước một ngày, cuối tuần cô cũng không có việc gì nên tính ở cạn♄ người nhà.
Chân Nghị cùng Uông Tịch Linh chờ Chân Úc về nhà cùng nhau ăn tối, Chân Úc về tới nhà, rửa sach tay rồi bị Uông Tịch Linh đẩy ngồi trên bàn cơm.
Uông Tịch Linh lấy cho cô một bát lớn cơm.
“Mẹ, quá nhiều rồi, con không thể ăn nhiều cơm như vậy đâụ”
“Xem con gầy như vậy rồi còn giảm cân cái gì, mẹ đã nói với con quá gầy sẽ không dễ mang thai, con và Tiểu Thẩm kết hôn cũng một năm rồi, vẫn không thể có thai có lẽ là do con ăn quá ít đó.”
Nói tới đề tài này, Chân Úc lựa chọn trầm mặc.
Thấy Chân Úc không nói gì, Uông Tịch Linh hỏi “Tiểu Thẩm đâu? Sao không cùng con trở về?”
“Anh ấy, anh ấy đi công tác rồi.” Chân Úc tìm lý do.
Uông Tịch Linh nhíu mi.
“Năm trước ông nội con sinh nhật nó cũng đi công tác ở nước ngoài, năm nay lại đi công tác. Ngày mai chính là lớn thọ 80 của ông nội con, cho dù nó có bận thì cũng phải trở về chứ.”
Trong miệng quở trách Thẩm Thanh Hiên hai câu, quay đầu nghĩ đến Thẩm Thanh Hiên luôn đối tốt với bọn họ, bà liền thay đổi ngữ khí lại bắt đầu thay anh nói chuyện.
“Nhưng mà Tiểu Thẩm làm việc lớn, bận rộn cũng là chuyện bình thường, lần sau nó có rảnh thì đưa nó về cùng. Tiểu Thẩm bận rộn công việc con phải để ý đến nó nhiều hơn, chăn sóc tốt thân thể của nó, ngày thường cũng phải quan tâm đến những người khác nữa.”
“Mẹ, rốt cuộc ai mới là con của mẹ vậy.”
Chân Úc dở khóc dở cười, từ sau khi kết hôn Thẩm Thanh Hiên giống như là con của họ của mình chỉ là nhặt được.
Mới vừa nói xong, chuông cửa liền vang lên.
Chân Úc đứng dậy đi mở cửa, cửa vừa mở ra, cô ngây ngẩn cả người.
Ngoài cửa chính là Thẩm Thanh Hiên.
Thẩm Thanh Hiên cười cười với Chân Úc, Chân Úc muốn lập tức đóng cửa lại nhưng đã muộn rồi.
Trước khi cô hành động bước tiếp theo, Thẩm Thanh Hiên đã nói với hai người phòng tɾong.
“Ba mẹ, con đã trở về.”
Nghe được giọng nói của anh, Uông Tịch Linh cùng Chân Nghị đều đứng lên đi nghênh đón anh.
“Tiểu Thẩm sao lại tới đây? Không phải con đi công tác rồi sao?”
Thẩm Thanh Hiên nhìn Chân Úc một cái, nhìn thấy bộ dáng chột dạ của cô, lộ ra một biểu tình không rõ ý vị.
“Con đi công tác, dạ, nhưng con về trước. Ngày mai là lớn thọ 80 tuổi của ông nội, sao con có thể vắng mặt được.”
Mẹ vợ nhìn con rể, thấy thế nào cũng rấtthí¢h.
Uông Tịch Linh kéo cánh tay Thẩm Thanh Hiên nhiệt tình tiếp đón anh ăn tối.
“Lái xe cả một đường ¢hắc là rấtmệt rồi? Con ăn cơm trước đi, đợi lát nữa tắm nước nóng rồi tối nay nghỉ ngơi sớm chút. Tới đây, đây là canh mẹ hầm cả buổi chiều đó, con nếm thử xem hợp khẩu vị không.”
Thẩm Thanh Hiên nhận lấy bát canh Uông Tịch Linh đưa qua, uống một hớp lớn, cười tán dương “Ăn rấtngon ạ, chẳng trách Tiểu Úc nấu canh rấtngon, thì ra là di truyền từ mẹ…”
Thẩm Thanh Hiên còn chưa nói xong đã bị Chân Úc đánh gãy.
Cô thật sự không nghe nổi lời nịnh nọt của anh, giả muốn chết, nhưng cố tình mẹ mình lại rấthưởng thụ.
“Được rồi được rồi, đồ ăn cũng không ngăn được cái miệng của anh.”
“Chân Úc sao con lại nói chuyện như vậy?” Uông Tịch Linh trừng mắt nhìn Chân Úc một cái.
Quay đầu lại cười với Thẩm Thanh Hiên.
“Con đó, con chiều hư con bé rồi, nhìn xem hiện tại nó thành dạng gì này. Trước kia là một người rấtngoan ngoãn, hiện tại cái miệng này thật là… Nhưng nó là người tốt bụng không có ác ý gì, con đừng để ý đến nó.”
Thấy mẹ mình lấy lòng Thẩm Thanh Hiên như vậy, tɾong lòng Chân Úc thấy hụt hẫng, nhanh chóng ăn mấy miếng cơm.
“Con ăn xong rồi nên đi tắm trước đây.”
“Con mới ăn được mấy miếng? Con là dạ dày chim nhỏ sao? Không phải mẹ vừa mới nói với con không cần giảm béo sao.”
“Con ăn no rồi.”
Chân Úc nhìn cũng không nhìn Thẩm Thanh Hiên mà rời khỏi bàn ăn.
Uông Tịch Linh cho rằng cô lại dở tính, bất đắc dĩ lắc đầụ
“Chân Úc vẫn giống như một đứa trẻ, lớn như vậy rồi còn thí¢h tranh sủng.”
Nói xong, lại nhìn Thẩm Thanh Hiên, nhẹ giọng nói “Mẹ và ba con chỉ có một đứa con gái là Chân Úc, tuy không phải gia đình lớn phú lớn quý gì, nhưng cũng chưa từng để nó chịu khổ qua. Vợ chồng ở chung khó tránh khỏi có cãi vã, Chân Úc từ nhỏ đã thí¢h giữ ở tɾong lòng, không quá thí¢h giãi bày với người khác, nhưng tâm tư con bé rấtđơn thuần không có ý xấu, nếu có chuyện gì vẫn mong con đảm đương nhiều hơn, kiên nhẫn với con bé nhiều hơn.”
Thẩm Thanh Hiên biết Uông Tịch Linh không yên tâm về mình, cũng lo lắng hôn nhân của Chân Úc và anh.
Với thân phận của anh lại kết hôn với Chân Úc, khó tránh khỏi sẽ làm ba mẹ Chân Úc không có cảm giác an toàn.
Anh gật gật đầu, nói với Uông Tịch Linh cùng Chân Nghị “Ba mẹ hai người yên tâm, Tiểu Úc là vợ của con, là người con đã nhận định, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Chân Úc tắm rửa xong từ phòng tắm đi ra thì thấy Thẩm Thanh Hiên đang ở tɾong phòng mình.
Lần này cô trở về không mang theo quần áo, chỉ mặc áo ngủ để ở nhà, một chiếc váy dài có dây màu trắng, phía trên có in hình Thuỷ thủ mặt trăng, rấtấu trĩ.
Cô nhìn thấy Thẩm Thanh Hiên liền có chút không được tự nhiên, giống như căn cứ bí mật của mình bị địch nhân xâm lấn.
“Anh, anh vào phòng tôi làm gì?”
“Vào tắm rửa.”
Thẩm Thanh Hiên lật cuốn album trên bàn, đầu cũng không quay lại mà trả lời.
Còn không đợi Chân Úc nói chuyện, Thẩm Thanh Hiên đã bỏ thêm một câụ
“Mẹ bảo anh và em nghỉ ngơi sớm một chút.”
Câu nói bảo anh ngủ ở phòng cho khách lại bị Chân Úc nuốt vào tɾong bụng.
Cô không thể để ba mẹ biết chuyện rắc rỗi giữa mình và Thẩm Thanh Hiên được.
Trong mắt bọn họ, Thẩm Thanh Hiên là chồng của cô, tất nhiên anh phải ngủ ở phòng của mình.
Chân Úc hít một hơi thật sâu, rầu rĩ nói “Vậy anh đi tắm đi.”
Lúc này, Thẩm Thanh Hiên cầm lấy một bức ảnh, thần sắc nghiền ngẫm quay đầu nhìn về phía Chân Úc.
“Tiểu Úc, có phải em nên giải thí¢h vì sao em lại có bức ảnh này hay không?”
Nếu yêu thí¢h truyện, các bạn hãy DONATE tiếp thêm ĐỘNG LỰC để bên mình ra chươռg sớm và hoàn truyện nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận