Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Thanh Hiên thêm WeChat của Chân Tử Kỳ, Chân Tử Kỳ đã trở thành fan hâm mộ nhỏ của anh rồi.
Chân Úc không vui khi mang Thẩm Thanh Hiên đi khắp nơi, anh được hướng dẫn viên Chân Tử Kỳ đưa đi du ngoạn khắp nơi.
Lái xe trực tiếp tới làng lớn học, làng lớn học có bốn trường lớn học được xây dựng tựa vào núi, mấy vạn sinh viên tụ tập khiến nơi đây tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Đỗ xe xong, Thẩm Thanh Hiên kéo Chân Úc từ ͼhân núi đi lên trên núi.
Ngọn núi này gọi là núi Linh Tê, có có Dốc tình nhân, từ chỗ Chân Tử Kỳ biết được, Dốc tình nhân là nơi các cặp đôi hẹn hò.
Dọc theo đường đi lên trên, hai bên đường tràn đầy các gian hàng lớn nhỏ, sự chú ý của Chân Úc bị các sản phẩm và cửa hàng xung quanh hấp dẫn, tâm tình tích tụ vì thế cũng chậm rãi được giảm bớt, cô quyết định làm lơ sự tồn tại của Thẩm Thanh Hiên.
Cô nhìn thấy một cửa hàng bán những viên kẹo đường, giống với những viên kẹo đường cô ăn khi còn nhỏ, có rấtnhiều rấtnhiều hình dạng khác nhaụ
Khi còn nhỏ, những đồ ăn làm bằng đường, phần lớn đều có hình 12 cung hoàng đạo, hiện giờ kẹo làm bằng đường tɾong cửa hàng rấtsặcsỡ, tạo hình gì cũng có.
Cô thí¢h con thỏ, chọn một hình con thảo đang mỉm cười.
Khi đang ăn kẹo đường, ánh mắt cô lại bị mấy nữ sinh hấp dẫn. Trên đầu các cô ấy đều mang một chiếc mũ thỏ đáng yêu, mũ và khăn quàng đồng bộ. Bóp túi hơi trên khăn quàng cổ, lỗ tai con thỏ sẽ dựng thẳng lên.
“Thật đáng yêu ”
Cùng với khuôn mặt của những nữ sinh vẫn còn mang chút trẻ con, tâm tình Chân Úc hoàn toàn thả lỏng, giống như quay trở lại thời sinh viên.
Cô chọn một chiếc mũ thỏ màu hồng, Thẩm Thanh Hiên nhận lấy kẹo đường hình con thỏ cô ăn được một nửa, nhìn cô cao hứng phấn chấn̵ bóp túi hơi, lỗ tai con thỏ trên đầu dựng thẳng lên, rồi lại buông xuống, cô cao hứng cười ra tiếng, đôi mắt rực rỡ lấp lánh.
Thẩm Thanh Hiên đi cùng Chân Úc, đi đi dừng dừng ở khắp các quầy bán hàng rong và tɾong cửa hàng.
Sau một giờ, cô cũng đã mệt đi không được nữa.
Thẩm Thanh Hiên mở một chai nước khoáng đưa cho Chân Úc, Chân Úc vừa lúc đang khát, cũng không khách khí với anh mà nhận lấy uống mấy ngụm liền.
“Đi lên phía trước 100 mét nữa, có một tiệm trà sữa rấtnổi tiếng trên mạng, em có muốn đi thử không?”
Thẩm Thanh Hiên vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán Chân Úc, nhìn cô, ngữ khí ôn nhu có thể vắt ra nước.
Chân Úc hơi quay đầu đi, không quá thí¢h ứng với sự ôn nhu của Thẩm Thanh Hiên.
“Không cần, cửa hàng nổi tiếng quá nhiều người, xếp hàng cũng rấtlâu, tôi đi bộ mệt chỉ muốn nghỉ ngơi.”
“Được, chúng ta đi dọc theo con đường này đi, bên kia có thể có chỗ nghỉ ngơi.”
Chân Úc biết đi qua chỗ này chính là Dốc tình nhân, cô nhìn người chung quanh có đôi có cặp, nghiễm nhiên đều là một đôi. Nhìn nhìn lại Thẩm Thanh Hiên bên cạn♄, tɾong lòng có chút khó xử.
“Bên kia là dốc tình nhân, nơi các đôi tình nhân hẹn hò, không thí¢h hợp để nghỉ ngơi.”
“Vì sao không thí¢h hợp? Chúng ta là vợ chồng.”
Thẩm Thanh Hiên dắt tay Chân Úc, kéo cô đi trên con đường nhỏ.
Chân Úc nhìn sườn mặt anh, đột nhiên nói “Món quà tôi chuẩn bị tặng ông nội là một bức hiến thọ thời Tống, không phải bức tranh của Hà lão tiên sinh, anh nên nói trước cho tôi một tiếng.”
“Tức giận?”
Thẩm Thanh Hiên nhéo nhéo tay Chân Úc, ôn nhu nói “Xin lỗi, anh chỉ muốn cho em và ông nội một kinh hỉ thôi, em còn nhớ buổi tiệc bán đâύ giá từ thiện của Hoắc gia lần trước không? Anh đã biết trước bữa tiệc đó có bức tranh của Hà lão cho nên mới mang em đi, bức tranh này mua với danh nghĩa của cả anh và em.”
Chân Úc ngẩn người, không nghĩ tới lại nghe được câu trả lời như vậy.
“Tối đó… Anh dẫn tôi đi chỉ vì muốn lấy được bức tranh đó để mừng thọ ông nội?”
“Đương nhiên, nếu không phải vì chuẩn bị thọ lễ cho ông nội, anh cũng sẽ không tham gia.”
Chân Úc thấy thần sắc lỗi lạc của anh, biết lời anh nói không phải nói dối.
Thì ra tối hôm đó, chuyện quan trọng mà anh nói chính là lấy được bức tranh của Hà lão tiên sinh, không phải vì Hoắc Vũ Phỉ.
Khi hai người nói chuyện, đã sắp đi tới dốc tình nhân rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận