Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm, Chân Úc bị hôn tỉnh, nụ hôn thân mật của Thẩm Thanh Hiên dừng trên trán và mặt cô.
Cô nhắm hai mắt không muốn rời giường, chui vào tɾong lòng Thẩm Thanh Hiên.
“Bảo bảo nên rời giường rồi, ba mẹ đang chờ chúng ta trở về ăn sáng.”
Nghe được lời này, Chân Úc bỗng chốc mở mắt ra, ý thức được hiện tại cô đang cùng Thẩm Thanh Hiên ở tɾong khách sạn, liền từ trên giường ngồi dậy.
Cô vậy mà lại qua đêm ở bên ngoài cùng Thẩm Thanh Hiên
“Xong rồi xong rồi, tối qua không trở về mẹ em sẽ niệm chết em.”
Nghĩ đến sự điên cuồng tối qua, Chân Úc oán trách nói “Đều tại anh không biết tiết chế, lăn lộn lâu như vậy.”
Thẩm Thanh Hiên cười sủng nịch.
“Bảo bảo nhà ta lớn như vậy rồi còn sợ mẹ, thân thể anh và em khỏe ma͙nh lại thành hôn không bao lâu, qua đêm ở bên ngoài rấtbình thường, ba mẹ sẽ hiểu mà.”
Chân Úc một bên nhanh chóng mặc quần áo, một bên hờn dỗi nói “Anh còn cười Đợi lát nữa trở về anh đi mà giải thí¢h với ba mẹ, ai bảo anh da mặt dày. Còn kêu em là bảo bảo, thật buồn nôn.”
“Được rồi, đều nghe bảo bảo của anh.”
“Em nói anh không được gọi như vậy nữa.”
“Được thôi, bảo bảo.”

Chân Nghị ngồi bên bàn ăn nhìn bà xã mình đang bận rộn làm bữa sáng tɾong ßếp, động tác trên tay bà không ngừng nghỉ, tɾong miệng cũng nhắc mãi không ngừng.
“Chân Úc cũng thật là, thật vất vả mới về nhà được một chuyến vậy mà lại qua đêm ở bên ngoài. Bảo nó mang Tiểu Thẩm ra ngoài đi dạo, lại dám cả đêm không về ngủ. Đợi lát nữa nó trở về, ông nhất định phải nói nó, bao lớn rồi, làm việc vẫn không đáng tin như vậy.”
Chân Nghị bất đắc dĩ nói “Vợ chồng son người ta qua đêm bên ngoài rấtbình thường, đều là người trưởng thành rồi, bà đừng can thiệp vào.”
Nghe được lời này, hỏa khí của Uông Tịch Linh càng lớn hơn nữa, lửa trên ßếp còn chưa tắt, đã cầm cái xẻng từ phòng ßếp đi ra.
“Ông nói xem ngoài việc ngày ngày chọc tức tôi ông còn làm được gì nữa, sao lại là tôi can thiệp vào chuyện của nó, nó là con gái của tôi, tôi có thể không để bụng sao? Ông cho rằng tôi giống ông sao? Con gái đã lớn như vậy, căn bản chưa từng để tâm đến. Lúc trước, khi Chân Úc điền nguyện vọng thi lớn học, tôi cho ông đi làm công tác tư tưởng cho con bé…”
“Được rồi được rồi, đừng nhắc đến chuyện cũ nữa, nhanh chuẩn bị bữa sáng đi, Chân Úc cùng Tiểu Thẩm có lẽ sắp về đến nhà rồi.” Chân Nghị đánh gãy lời Uông Tịch Linh nói.
“Chân Nghị, ông đây là có thái độ gì?”
Uông Tịch Linh đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt thảo phạt Chân Nghị, chuông cửa lạivang lên, Chân Úc cùng Thẩm Thanh Hiên đã trở lại.
Chân Nghị thấy Uông Tịch Linh buông tha mình lập tức thở phào nhẹ nhõm, nháy mắt vài cái với Chân Úc ý bảo cô cẩn thận với mẹ cô.
Tâm tình hiện tại của Chân Úc giống như làm sai khi còn nhỏ, sợ bị Uông Tịch Linh mắng, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Uông Tịch Linh, ánh mắt trốn tránh, hận không thể trốn đến sau lưng Thẩm Thanh Hiên lấy anh làm lá chắn.
“Thơm quá, mẹ đang làm bữa sáng sao, có cần con hỗ trợ không ạ?”
Thẩm Thanh Hiên mở miệng trước, anh vừa nói vừa cởi áo khoác ra, xắn tay áo sơmi lên đi vào tɾong ßếp.
Uông Tịch Linh sao có thể để anh xuống ßếp, trừng mắt nhìn Chân Úc một cái, sau đó cười khanh khách giữ chặt Thẩm Thanh Hiên lại.
“Mau ngồi đi, mẹ không cần con hỗ trợ đâu, sắp xong rồi. Mẹ tùy tiện làm chút bữa sáng thôi, cũng không biết con ăn có quen không.”
“Mẹ làm gì cũng rấtngon, con ngửi mùi thôi đã thấy đói bụng rồi.”
“Ha ha ha, mẹ làm rấtnhiều, đợi lát nữa con ăn nhiều một chút.”
Chân Nghị cùng Chân Úc liếc nhau, đối với sự thay đổi sắc mặt của mẹ cảm thấy không nói lên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận