Chương 330

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 330

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một nhóm người vẫn đang ầm ĩ cãi nhau, Chu Đạc đi đến bên cạnh Nhiếp Thư Diêu, cùng cô ngắm nhìn mặt biển sâu phía xa, hỏi cô có thí¢h không.
Nhiếp Thư Diêu gật đầu “Ban đêm khá đáng sợ, nhưng Chu Nhất lại không sợ chút nào.”
Chu Nhất kiêu ngạo ưỡn ngực “Mẹ, đừng sợ, bảo bối sẽ bảo vệ mẹ.”
“Cảm ơn cục cưng.” Nhiếp Thư Diêu xoa đầu cậu bé.
Chu Đạc cũng xoa đầu Chu Nhất, ôm lấy Nhiếp Thư Diêu từ phía sau, yên lặng cùng cô chờ bắn pháo hoa lúc nửa đêm, Lục Vận Phục đã lớn tiếng đếm ngược, có một nhóm người mặc đồng phụcôm ra rấtnhiều thùng pháo hoa với những hình dạng khác nhaụ Bọn họ càng ngày càng gần đảo Pháo Hoa, nhân viên phụcvụ đã có mặt trên đảo Pháo Hoa từ sớm, đến nửa đêm, những nhân viên phụcvụ trên du thuyền và đảo Pháo Hoa thống nhất các thùng phóng và chĩa vào bầu trời đêm tối tăm.
3, 2, 1… Đã đến mười hai giờ đêm.
Tiếng nổ lớn không ngừng vang lên bên tai, bầu trời được nhuộm rấtnhiều màu pháo hoa sáng chói mắt, bầu trời phía trên đảo Pháo Hoa phía xa thậm chí còn được ánh sáng rực rỡ của pháo hoa chiếu sáng. Giữa tiếng nổ đinh tai nhức óc, Nhiếp Thư Diêu quay đầu lại nhìn vào đôi mắt đen tuyền của người đàn ông, cong môi cười nói “Chúc mừng năm mới ”
Pháo hoa nổ ầm ĩ, mấy anh em Lục Vận Phục vẫn đang ồn ào, nhân viên phụcvụ hò hét ầm ĩ, Chu Đạc nghe không rõ cô nói gì, đang định cúi người lại gần thì nhìn thấy Nhiếp Thư Diêu đang nhét thứ gì đó vào tay mình.
Anh cúi xuống nhìn thì thấy đó là que thử thai có hai vạch đỏ.
Lục Vận Phục cầm nòng pháo đi tới, gọi Chu Đạc tới chụp ảnh, kết quả lại nhìn thấy que thử thai tɾong tay Chu Đạc, Lục Vận Phục liền vươn đầu nhìn, cả người như nổ tung.
“Con mẹ nó Chu Đạc, anh nhất định phải chết Lại mang thai Không để cho ông đây đường sống nào Fuck ”
Tiếng pháo hoa làm Tống Chanh bị đau nhức màng nhĩ, cô ấy đưa hai tay lên bịt chặt tai lại, bình tĩnh nhìn chằm chằm pháo hoa trên bầu trời đêm, chợt một bàn tay đưa ra trước mặt, tɾong lòng bàn tay có nút bịt tai chống ồn. Cô ấy lập tức quay đầu qua nhìn đối phươռg.
Là Hứa Cương.
Cô ấy đưa tay nhận lấy rồi nhét vào tai, Tống Chanh nhét không đúng, hí hoáy hơn nửa ngày vẫn không thể nhét vào tɾong.
Hứa Cương nhỏ giọng nói câu gì đó nhưng giọng nói của anh ấy đã bị tiếng pháo hoa át đi, cô ấy không nghe rõ, chỉ biết Hứa Cương đã lấy nút tai tɾong tay giúp mình nhét vào tai, ngón tay của anh ấy khô ráo ấm áp. Khi đầu ngón tay lướt qua vành tai của cô ấy, hơi ấm vẫn còn lưu lại, cảm giác ấm áp khiến lỗ tai của cô ấy có chút ngứa ngáy. Hứa Cương giúp cô ấy đe0 bịt tai xong liền đứng ở bên cạnh cô ấy, cùng Tống Chanh nhìn ngắm pháo hoa trên đỉnh đầụ
Hứa Cương nói “Tôi thấy gần đây Lục thiếu gia vẫn luôn tích cực xem mắt… Chuyện của hai người đã xong rồi sao?”
Tống Chanh không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào pháo hoa trên đỉnh đầụ
Hứa Cương nói “Trông em có vẻ gầy hơn trước, có phải bởi vì Lục thiếu gia không?”
Tống Chanh quay đầu liếc nhìn anh ấy, Hứa Cương cũng đang xem pháo hoa nhưng anh ấy vẫn tiếp tục nói.
Tống Chanh tháo nút tai ra, nghe thấy anh ấy nhỏ giọng nói “Gần đây tôi rấtnhớ em, rấtmuốn đi tìm em nhưng lại sợ gây phiền toái cho em, lại sợ em không thí¢h tôi.”
Pháo hoa kéo dài hơn nửa tiếng mới kết thúc, vì du thuyền đang đến gần đảo Pháo Hoa nên có một nhóm người la hét đòi xuống tàụ
Hứa Cương cũng đang muốn rời đi, Tống Chanh đưa bịt tai trả lại cho anh ấy, thấy Hứa Cương bước đi không quay đầu lại, cô ấy liền gọi đối phươռg lại “Này “

Bình luận (0)

Để lại bình luận