Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con… Con là chó cái của… Bác cả.” Cô cúi đầu xuống, cuối cùng cũng có thể nói ra.
“Ừ, bố nghe thấy rồi.” Triệu Thanh Yến không muốn cô khó xử, không chỉ trả lời cô mà còn chỉ đường cho cô “Tiểu Hiên đã vào phòng vệ sinh bên tay phải rồi, tầng này chỉ còn chúng ta mà thôi, không có người khác đâu nên con đừng lo.”
Lúc này tɾong lòng Tần Lộ Lộ mới thả lỏng, cô nhỏ giọng nói “Cảm ơn”, sau đó kẹp mông bò về phía phòng vệ sinh.
Chú ba “Cháu là mèo con.”
Bác cả “Cháu là chó con.”
Lộ Lộ “…”
Đây là khu phòng bệnh riêng của nhà họ Triệu, những người khác không thể nào vào đây.
Bởi vì biết rõ tính cách của anh cả, đề phòng mọi chuyện trước khi nó xảy ra, Triệu Thanh Yến đã đuổi những y tá khỏi tầng này từ trước.
Người ở lại cũng chỉ có ông và Tiểu Hiên.
Nói thế nào thì Tiểu Hiên cũng không chịu rời khỏi đây, muốn chờ Lộ Lộ ra ngoài.
Triệu Thanh Yến thuận the0 anh nhưng vẫn nhắc nhở anh nên che giấu tâm tư của mình thật cẩn thận, đừng để bác cả và chú ba nhận ra.
Thật ra đối với chuyện chung vợ, Triệu Lăng Hiên vẫn không thí¢h ứng nhanh bằng Tần Lộ Lộ.
Vừa đến căn phòng đó, hai người đàn ông nhiều thủ đoạn nhất nhà họ Triệu thay phiên nhau chơi đùa cô, cái trán của anh chảy mồ hôi không ngừng.
Trong đầu lóe lên những cảnh tượng chơi gái của bác cả, còn có cảnh tượng người phụ nữ không chịu nổi việc bị làm nhục như vậy mà cắn lưỡi tự tử, anh càng thấy khó thở.
Từ lâu Triệu Lăng Hiên đã biết, xưa nay chính mình và các chú bác không phải là người cùng một đường.
Anh chỉ đúng lúc sinh ra ở nhà họ Triệu, đúng lúc trưởng thành ở nơi này, cũng đúng lúc không có đủ dũng cảm để chống đối lại “Khuôn thép” suốt mấy trăm năm qua.
Hai mươi mấy năm qua, anh chỉ mắt nhắm mắt mở với mọi chuyện xung quanh, ém nhẹm lương tâm của chính mình, giả vờ như những tiếng rên ɾỉ đó không tồn tại.
Điều này không thể trách anh, các chú bác vẫn luôn nắm quyền tɾong các lĩnh vực quân sự, chính trị và thươռg trường, còn Triệu Lăng Hiên chỉ là một nghiên cứu sinh lớn học vừa gia nhập xã hội mà thôi, mỗi ngày anh đều bị vô số bài văn và nhiệm vụ của giảng viên bao vây nên không có tinh lực để chống đối lại.
dụng͟͟ nào, đồng thời cũng có ý nghĩa là anh rời khỏi gia tộc thì sẽ không có năng lực để tự lực cánh sinh.
Ngược lại có chút giống với khoa lịch sử của bố anh.
Anh vẫn chưa quên, lúc còn trẻ bố đã từng nở mày nở mặt tɾong giới chính trị nhưng cuối cùng vì có khí phách của người tri thức, ċһán ghét cảnh diễn xuấtmấy công chức đó, sau khi nhiệm kỳ kết thúc thì quả quyết từ chức, ông trở về làm giáo sư lớn học vừa nhàn tản vừa tự do.
Trở về trường học, lần này không đảm nhiệm chức vụ nào nữa, không quan tâm tới mọi chuyện ở bên ngoài, chỉ biết tới học tập và phụ nữ, bây giờ đã gần năm mươi rồi nên sống cũng có phần phóng khoáng.
Những việc mà bố đã trải qua giống như đang nói cho anh biết, có đôi lúc, không nên nhìn thứ không nên nhìn, đời người ngắn ngủi, tại sao lại tra tấn chính mình bằng sự đau khổ của người khác.
Vừa rồi hút một điếu thuốc với bố, bố cũng đã dặn dò anh như vậy.
Ông nói rằng, Tiểu Hiên, chuyện của Lộ Lộ con không cần lo, con bé không phải là trách nhiệm của con.

Bình luận (0)

Để lại bình luận