Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Thanh Quân cúi đầu xuống, phà khói vào mặt Tần Lộ Lộ.
“Ư… Khụ khụ…” Tần Lộ Lộ bị sặctɾong lúc mê man.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Triệu Thanh Quân đầy đáng thươռg, yếu đuối lên tiếng, giọng nói có chút khàn “Chú ba…”
Nghe thấy cô gọi mình là chú ba, Triệu Thanh Quân bỗng cười.
Trên khuôn mặt u ám lóe lên ý cười âm trầm.
Lúc này ông ta mới nhớ ra, kể từ khi cô vào nhà này đến tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa nói chuyện với nhau câu nào.
Từ lúc nào mà ông ta lại trở thành con bò g͙ià chỉ biết vùi đầu cày đất vậy?
Nhóc con này coi ông ta con vịt ư?
Triệu Thanh Quân rít thêm hai hơi rồi vứt tàn thuốc lên mặt đất, sau đó giẫm tắt lửa.
Ông ta bóp lấy cái cổ nhỏ của Tần Lộ Lộ, siết thật chặt.
“Thích chú chơi cháu à? Hử? Thích dương vật lớn?”
Ánh mắt Triệu Thanh Quân chứa sự tức giận.
Tần Lộ Lộ bị giọng nói lạnh buốt của Triệu Thanh Quân làm run rẩy, sau khi lên đỉnh, du͙c vọng về thể xác lẫn tinh thần đều được thỏa mãn.
Cô đã tỉnh táo lại h0àn toàn.
Đây là chú ba, là người đã từng nhét họng súng vào bướm nhỏ của cô.
Tại sao cô lại tự chui đầu vào lưới chứ?
Lúc này Tần Lộ Lộ trần như nhộng, tiểu huyệt còn kẹp chặt lấy dương vật của chú ba, cái mông nhỏ bị ông ta bóp chặt, nếu muốn rời khỏi thì cũng đã chậm.
Cô bỗng khẩn trương, vách thịt bên tɾong tiểu huyệt co rút lại không chịu khống chế.
Triệu Thanh Quân nhận ra nhóc con này đã thay đổi, cuối cùng tâm trạng cũng ung dung.
Thế này mới đúng.
Ông ta muốn cô sợ ông ta.
Triệu Thanh Quân bóp cổ Tần Lộ Lộ, ngón cái ma sát trên vòng cổ trơn nhẵn.
Có chút mập mờ, cũng có vài phần đe dọa.
Đồng thời dưới hông bỗng thúc một cái, khiến Tần Lộ Lộ khó chịu tới mức cắn môi.
“Nhóc con, cháu không sợ bị chú chơi chết à.”
Đây là một câu trần thuật, Tần Lộ Lộ không biết phải trả lời thế nào.
“Nói.” Triệu Thanh Quân nhíu mày, không vừa lòng với sự im lặng của cô.
“Sợ… Sợ ạ.” Tần Lộ Lộ yếu đuối nói, cơ thể cứng đờ tɾong lòng ngực người đàn ông, không dám cử động.
Triệu Thanh Quân quá dữ, khi ông ta nói chuyện giống như đang huấn luyện tân binh, giờ phút này khoảng cách phía dưới của hai người đã chạm nhau, phía trên cách xa không quá mười lăm centimet.
Nghênh đón sự tức giận của Triệu Thanh Quân ở khoảng cách gần như vậy, Tần Lộ Lộ sắp bị ông ta dọa tới phát khóc rồi.
Lúc này cô sợ hãi không khác nào việc bị họng súng nhét vào bướm nhỏ.
Triệu Thanh Quân đang rấttức giận.
Ông ta sẽ giết cô thật ư?
“Sợ mà vẫn tới ư?” Triệu Thanh Quân chất vấn cô với vẻ mặt lạnh lùng.
Tần Lộ Lộ cắn môi, vô cùng uất ức, cuối cùng cũng rơi một giọt nước mắt, vừa lắc đầu vừa nức nở “Chú ba, cháu xin lỗi, vì… Vì đã làm phiền chú.”
Triệu Thanh Quân “A” lên một tiếng, nhanh ͼhân bước về phía chiếc giường, sau đó ném Tần Lộ Lộ lên giường.
Tần Lộ Lộ lùi lại sau tɾong vô thức nhưng bị Triệu Thanh Quân nắm tóc đặt giữa ͼhân ông ta.
“Mút cho chú.” Ông ta lạnh lùng ra lệnh.
Lúc này Tần Lộ Lộ mới nhận ra, hôm nay cảm xúc của Triệu Thanh Quân h0àn toàn không giống bình thường.
Rốt cuộc là tại sao? Bởi vì người phụ nữ mặc đồng phụcquân sự kia ư?
Hôm nay Tần Lộ Lộ đến tìm ông ta, có phải là mình đã va vào họng súng rồi không?
Dù tɾong lòng nghĩ như vậy nhưng Tần Lộ Lộ không dám không vâng lời Triệu Thanh Quân, cô trần như nhộng vội quỳ gối giữa ͼhân ông ta, mở to miệng, cố gắng nuốt dương vật lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận