Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vậy ai sẽ kế thừa tài sản của nhà họ Đường?
Sự thật đã chứng minh rằng ông ta đã suy nghĩ quá nhiềụ
“Đưa cho tôi ” Tần Lộ Lộ nhảy lên người anh ta, bắt đầu giằng co, giống như không cần cái mạng của mình nữa.
Cừu nóng lên sẽ đá người, chưa kể Tần Lộ Lộ là một con mèo hoang được Triệu Thanh Quân cử đi cào người.
Đường Trí Tình không ngờ rằng một chiếc ví lại có thể khiến cô kích động như vậy.
“Được rồi, bé lùn.” Đường Trí Tình thở dài, thật sự anh ta không muốn gây rắc rối với cô.
Vì vậy anh ta liền trả ví lại cho Tần Lộ Lộ, nhưng vẫn vỗ nhẹ vào túi áo vest của mình và nói “Chứng minh thư cứ để ở chỗ này của tôi đã, lần sau gặp nhau tôi sẽ trả lại cho em.”
Tần Lộ Lộ chưa kịp phản kháng thì anh ta đã xoay người rời đi.
Trước khi rời đi Đường Trí Tình còn vứt lại một câu sau lưng “Nếu em có thai, anh khuyên em đừng sinh đứa nhỏ này ra, nhà họ Triệu đó không xứng.”
“Không biết cha mình là ai đúng không? Ngay cả cha cũng không có, đứa trẻ như vậy sau này sinh ra sẽ không hạnh phúc.”
Tần Lộ Lộ đã hơi nổi giận.
Gã đó là ai? Dựa vào đâu mà quyết định cuộc sống của cô? Tại sao lại cho rằng tất cả những điều này là do cô gie0 gió gặt bão?
Lấy đi chứng minh thư của cô, còn nguyền rủa con cô không được hạnh phúc?
Anh ta nghĩ anh ta là ai chứ?
“Tôi không cần lời khuyên của anh đâụ” Tần Lộ Lộ nói thẳng.
“Em sẽ cần nó.” Đường Trí Tình không hề tức giận.
Tần Lộ Lộ không thể hiểu được người đàn ông này, dường như anh ta không có ác ý gì, nhưng lúc nói chuyện lại cực kỳ khó nghe.
Dẫu vậy khi biết được h0àn cảnh thật sự của cô tɾong nhà họ Triệu anh ta vẫn không khinh thường cô .
“Tôi không có sự lựa chọn nào khác, tôi cũng không ngốc. Nếu có đường lui thì tôi sẽ không như vậy.” Tần Lộ Lộ kiên nhẫn giải thí¢h.
Cô cảm thấy Đường Trí Tình có thể hiểu được.
Bởi vì không hiểu sao cô lại tìm thấy ở anh ta một mùi hươռg, là mùi… Đồng loại.
Bọn họ đều đang cõng gánh nặng̝ để tiến về phía trước.
Kiểu người này có một chút cay đắng mà người khác không thể phát hiện ra.
Họ có lịch sử nặng̝ nề nhưng lại rấtgiỏi che giấu trước mặt người khác, hòa mình vào đám đông, vô tâm vô phế mà vui cười đùa giỡn.
Tuy nhiên, khi những người từng có trải nghiệm giống nhau chỉ cần liếc mắt một cái đã biết được là người một nhà.
Anh có thể đọc được sự khó tả của tôi, tôi có thể nhìn thấy những vết thươռg tɾong tâm hồn của anh. Anh có thể ngửi thấy tôi cũng như tôi có thể đánh hơi được anh.
Trong biển người tấp nập, một sợi dây vô hình khẽ buộc xương sườn của hai người lại với nhau, tương thân tương ái không thể tách rời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận