Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt bác cả lạnh lùng. Một tay ông ta nâng cằm cô lên, một tay khác lại siết lấy cổ cô, dần siết chặt lại.
“Tỉnh lại chút đi.” Bác cả vẫn kiệm chữ như vàng như trước.
“Dạ… Cháu…” Tần Lộ Lộ há miệng thở dốc, phát hiện mình nói không thành lời, chẳng mấy chốc mà thở không nổi.
Bác cả lạnh lùng nhìn cô khó khăn hô hấp, bàn tay to lớn không hề lưu tình chút nào cả mà còn tiếp tục tăng lực độ như thể không ngại bóp cô chết.
Ý thức được điểm này, Tần Lộ Lộ bắt đầu trở nên kinh h0àng. Hốc mắt đong đầy nước mắt, nước mắt chảy ra ướt nhẹp tay bác cả.
Nhưng cô lại không dám giãy giụa hay nhúc nhích gì cả. Bàn tay nhỏ nhắn ngoan ngoãn thả lỏng bên người, lẳng lặng chịu long uy của bác cả.
Cô chẳng sợ chết ở trên người bác cả nhưng lại không dám chống đối bác cả dù chỉ là một ngón tay.
Cô là một con kiến, có thể tồn tại được h0àn toàn dựa vào ân huệ của bác cả. Cô nào có thể làm việc gì ngu ngốc trước mặt ân nhân như thế được.
Vốn dĩ người đối với người là bất bình đẳng. Tần Lộ Lộ đã nghiệm ra từ lâu rồi.
Từ nhỏ, bố mẹ cô đều đã mất cả. Cô sinh sống ở nông thôn tới năm mười lăm tuổi mới lên thành phố đi học. Là một đứa trẻ nông thôn như cô thì những gì mà đứa trẻ trên thành phố có được đều là những thứ cô không thể tưởng tượng được.
Sau này có người tốt bụng giúp đỡ cho cô học vẽ tranh nên cô mới có thể xét tuyển rồi nhập học vào trường lớn học C. Cô gặp được Triệu Lăng Hiên, chẳng mấy chốc mà tiếp cận được người đứng đầu kim tự tháp của quốc gia này.
Cho dù là làm thứ đồ chơi cho bọn họ thì Tần Lộ Lộ cũng không hối hận.
Cô cũng chỉ là một bụi cỏ nhỏ xíu, lúc nào cũng nỗ lực vì chính cuộc sống của mình. Nhưng cô lại chẳng thể nào quyết định được cơn lốc vận mệnh sẽ thổi bay cô tới nơi nào. Nên chuyện duy nhất cô có thể làm được chính là cho dù có bay tới nơi nào đi chăng nữa thì cô cũng sẽ cắm rễ xuống thật sâu, cho tới khi cô không thể nào kéo dài được sinh mệnh của mình nữa.
Cho tới khi Tần Lộ Lộ cảm thấy thiếu oxy sắp ngất xỉu tới nơi thì đột nhiên Triệu Thanh Lương buông tay, để cho cô một con đường sống.
Tần Lộ Lộ như được lớn xá. Bàn tay nhỏ run rẩy đặt lên ngực, há miệng thật to thở hồng hộc mãi mới có thể bình tĩnh lại được.
“Bé con này, vốn dĩ hôm nay bác cả muốn chơi cháu nhẹ nhàng thôi nhưng mà cháu lại không chịu nghe lời, tự tiện lên đỉnh nên bác cả phải trừng phạt cháu mới được.” Giọng Triệu Thanh Lương mang chút bất đắc dĩ. Ông ta xoa gương mặt nhỏ của cô, lau nước mắt đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận