Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở tɾong cái giới này, phải biết bao dung hơn một chút, không làm hại người khác là tốt, ông không phá hỏng chuyện tốt của người khác là tốt rồi.
The0 cách nói mà ông dạy cho Tiểu Hiên thì là Mắt nhắm mắt mở cho qua.
Ông sẽ không nhúng tay vào chuyện không liên quan đến ông.
Chỉ cần bọn họ không động đến người phụ nữ của ông là…
Khoan đã… Khi cô gái hôn mê bất tỉnh bị đưa lên xe, gương mặt của cô gái quay về phía của ông ta…
Chỉ tɾong một giây ngắn ngủi nhưng Triệu Thanh Yến liếc qua đã nhận ra người đó là ai.
Sắc mặt của ông lập tức trở nên nghiêm túc, đôi ͼhân dài khỏe bước nhanh tiến về phía trước mà không hề do dự, sau đó ông đứng chắn ngay phía trước chiếc xe ô tô Aston Martin màu bạc kia.
Chiếc xe vừa khởi động, Triệu Thanh Yến đột ngột đứng chắn trước đầu xe nên chiếc xe đó buộc phải dừng lại.
Người ngồi trên xe mở cửa kính xe xuống, giơ ngón tay giữa lên, mắng to “Mày là thằng chó nào dám chắn đường của tao? Ông đây đâm chết mày bây giờ ”
Hôm nay Triệu Thanh Yến mặc một bộ quần với quần dài màu xám, phong cách ăn mặc của ông cực kỳ trẻ trung.
Hơn nữa, ngày nào ông cũng tập thể hình, đường cong cơ bắp trên cánh tay và cơ ngực hiện ra, trông ông không hề giống một người đàn ông trung niên đã 45 tuổi mà giống như một tên lớn ca đường phố tầm khoảng 30 tuổi.
Triệu Thanh Yến cũng không bị câu nói này của anh ta dọa sợ, ông đứng tại chỗ, đút một tay vào tɾong túi quần, ngón trỏ của bàn tay còn lại chỉ xuống đất ý nói muốn chủ nhân của chiếc xe hơi xuống xe.
Tuy ông chỉ là một người thầy giáo dạy học nhưng đã quen với việc được làm bề trên, chỉ cần ông muốn thì người đó phải đứng lên bất cứ lúc nào.
Tuy rằng tɾong cả quá trình Triệu Thanh Yến không nói lời nào nhưng ngôn ngữ cơ thể của ông đã biểu đạt rấtrõ ràng rằng Nhóc con, xuống xe, mày đừng trêu chọc tao.
Có lẽ chủ nhân của chiếc xe Aston Martin bị khí thế này uy hiếp, anh ta tắt máy, không dám động đậy.
Nhưng người ở tɾong xe vẫn không chịu xuống, hai ngón tay của Triệu Thanh Yến đặt trên đầu xe gõ nhẹ vài tiếng.
“Cạch, cạch, cạch…” Những âm thanh thong thả, có tiết tấu và cực kỳ kiên nhẫn liên tục vang lên.
Lúc này trên đường phố khá yên ắng, những âm thanh đó cực kỳ lạ lùng, những người qua đường xung quanh đi ngang qua thấy kì lạ nên liên tục liếc mắt nhìn xem.
Nếu nói người đàn ông này tức giận thì không đúng, vì biểu cảm trên gương mặt của người đàn ông quá lạnh lùng, nhưng nếu nói không tức giận cũng sai bởi vì tiếng người đàn ông gõ xe quá lớn, hơn nữa những âm thanh đó vẫn vang lên mà không có dấu hiệu ngừng lại.
Đương nhiên là Triệu Thanh Yến có tức giận.
Ban ngày ban mặt mà dám bắt cóc phụ nữ? Còn bắt cóc người phụ nữ của ông? Còn là người phụ nữ nhà họ Triệu?

Bình luận (0)

Để lại bình luận