Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biểu cảm trên gương mặt của Triệu Thanh Yến dịu hơn một chút, ông dùng giọng điệu nhẹ nhàng an ủi Triệu Lăng Hiến “Tiểu Hiên à, có cha ở đây, nếu con gặp chuyện gì cứ nói cho cha nghe, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách giải quyết.”
Tần Lộ Lộ cực kỳ tò mò không biết Triệu Lăng Hiên gặp chuyện gì nhưng không tiện công khai nghe lén vì thế cô ôm e0 của Triệu Thanh Yến, dựa vào người ông làm nũng.
Triệu Thanh Yến cũng không thấy phiền, ông vừa nghe đïện thoại vừa vuốt lưng của cô.
“Cha, bác cả đưa cho con một thứ để con đi làm xét nghiệm, bây giờ con đang ở trung tâm xét nghiệm, kết quả rấtkỳ lạ, con không dám đưa cho bác cả xem, còn có chuyện của Lộ Lộ nữa, con…”
Triệu Thanh Yến có linh cảm chẳng lành, ông ngắt lời Triệu Lăng Hiền “Bây giờ Lộ Lộ đang ở cùng với cha.”
“Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện qua đïện thoại nữa, bây giờ con cầm thứ đó đến Đông Tứ Điều, chúng ta nói chuyện trực tiếp với nhaụ”
Triệu Lăng Hiền cảm thấy rấtbất ngờ “Dạ vâng. Lộ Lộ đang ở cùng với cha sao?”
“Đúng vậy, con đến đây đi.”

Triệu Lăng Hiên lái xe đến địa chỉ mà cha anh gửi tới, anh phát hiện đây là nhà của Trần Hướng.
Trần Hướng là bạn cùng lớp với anh, bọn họ đã từng chơi chung một nhóm nhưng không hợp để trở thành bạn bè.
Cha của Trần Hướng là thư ký tại trường lớn học T, cũng được coi là có chút quyền lực, ông ta biết h0àn cảnh gia đình của Triệu Lăng Hiên nên cực kỳ tạo điều kiện cho anh cũng muốn Triệu Lăng Hiên và Trần Hướng trở thành người anh em tốt của nhaụ
Hình như ông ta nghe nói người nhà họ Triệu thí¢h chơi gái nên muốn lợi dụng͟͟ điều này, buổi tối ngày hôm nọ, ông ta lấy danh nghĩa Trần Hướng gọi Triệu Lăng Hiên đến đây chơi seメ để lấy lòng cậu ấm nhà họ Triệu nhưng không ngờ lại dọa người ta sợ chạy mất.
Sau chuyện đó, Triệu Lăng Hiên không dính dáng đến Trần Hướng nữa.
Cha của Trần Hướng không thể leo lên chiếc tàu siêu tốc là Triệu Lăng Hiên cho nên mấy năm nay vẫn dậm ͼhân tại chỗ không tiến xa được.
Nhưng Triệu Thanh Yến không hề biết những chuyện này.
Nếu ông biết chuyện này thì Trần Đại Vũ đã không thể leo nổi lên chức thư ký.
Lúc Triệu Lăng Hiên tới đây vẫn chưa hiểu chuyện gì, anh xuống xe, vừa bước vào cửa căn biệt thự đã nhìn thấy Trần Hướng cười ha ha ra đón.
Trần Hướng kích động đến mức gọi cả họ tên của anh “Triệu Lăng Hiên ơi.”
“Ừm… Trần Hướng à, tôi đến đây để… À… Tôi có thể vào tɾong không?”
Trần Hướng nở nụ cười ngượng ngùng, cúi đầu “Tôi đang chờ cậu mà Anh Vương bảo tôi đến đón cậu, tôi không ngờ rằng cậu và anh Vương lại quen biết nhau đấy, à không, tôi quên mất, cậu họ Triệu mà, có quen biết với người như vậy cũng không có gì là lạ.”
“Hôm nay tôi nhặt được một cô gái ở trên đường, haiz, ngoan lắm, lúc vừa tới đây đã bị anh Vương chịch cho nghe lời, tôi sẽ tặng cô gái này cho anh ấy, cậu nói với anh ấy vài câu dễ nghe bảo anh ấy giúp đỡ nhà họ Trần chúng tôi nhé, tôi đảm bảo anh ấy sẽ nghe lời cậụ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận