Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Trần Hướng còn đang chơi đùa với một cô gái nóng bỏng đã bị cảnh sát phá cửa xông vào, cưỡng chế còng tay anh ta lại.
Người đàn ông trung niên dẫn đầu nói “Trần Hướng, anh bị nghi ngờ thực hiện hành vi tổ chức mại dâm, mời anh đi the0 chúng tôi một chuyến.”
Vẻ mặt Trần Hướng ngơ ngác “Có chuyện gì thế ông Hồ? Sao lại thế này? Ông bắt nhầm người đấy à?”
Không phải chứ, anh ta thân quen với đội trưởng dẫn đầu, bọn họ thường xuyên hút thuốc uống rượu cùng nhaụ
Thậm chí ông Hồ này là cha anh ta nâng đỡ, báo ơn còn không hết sao ông ta dám bắt nhà họ Trần chứ?
Ngày hôm qua bọn họ có tụ tập tổ chức tiệc seメ nhưng ở tɾong giới thượng lưu đó là chuyện hết sức bình thường, căn bản không phải chuyện gì to tát cả
Ông Hồ cũng biết rõ chuyện này mà
Nhưng ông Hồ lại im lặng không nói gì.
Cho đến tận khi Trần Hướng bị ấn đầu nhét vào tɾong xe, anh ta vẫn không hiểu vì sao mình lại bị bắt.

Trần Hướng không ý thức được vừa rồi anh ta không hề lên xe cảnh sát, mà nơi anh ta được đưa đến cũng không phải cục cảnh sát.
Hồ Đại Sơn là cục trưởng cục cảnh sát phía Đông, ông ta chỉ nghe lệnh của hai người.
Một người là Trần Đại Vũ, người còn lại là bộ trưởng bộ công an thành phố.
Vừa rồi bộ trưởng bộ công an gọi đïện thoại cho ông ta bảo ông ta trói Trần Hướng trói lại rồi đưa đi, thậm chí còn dặn dò ông ta chỉ cần làm việc chứ đừng hỏi nhiềụ
Hồ Đại Sơn không dám làm trái lệnh.
Có một tòa nhà nhỏ kín đáo ở tɾong rừng tùng, bên ngoài tòa nhà là một bức tường rào phủ đầy cỏ leo xanh mướt.
Cửa lớn bằng sắt đã rỉ, không có người lau dọn, dường như đây là một di tích đã bị bỏ hoang từ thế kỉ trước.
Hồ Đại Sơn kéo Trần Hướng từ trên xe xuống, ông ta giao cho lính gác cửa sau đó tò mò nhìn ngắm xung quanh.
Một người đàn ông bảo vệ mặc quân trang màu xanh đậm bước từ tɾong bóng tối ra, khẽ gật đầu với ông ta “Ông có thể đi rồi, đừng có ăn nói lung tung đấy nhé.”
Hồ Đại Sơn bị dọa sợ, ông ta lùi về phía sau hai bước, sau khi nhìn rõ quần áo người kia đang mặc thì lập tức hiểu ra.
Quân đội và cảnh sát là anh em một nhà.
Chắc chắn là bộ trưởng bộ công an nghe lệnh của quan chức nào đó tɾong quân đội nên mới ra lệnh cho ông ta đi bắt người.
Xem ra người nhà họ Trần đắc tội với nhân vật lớn mất rồi.
Hồ Đại Sơn nơm nớp lo sợ rời khỏi nơi này, tɾong lòng thầm hy vọng bọn họ đừng liên lụy đến mình.

Đôi mắt bầm tím của Trần Hướng mở ra, khó khăn mở miệng nói chuyện “Anh gì ơi, tôi không dám lừa anh đâu, tôi từng ngủ với Nana, Phươռg Phươռg, Linh Linh nhưng chưa từng ngủ với người nào tên là Lộ Lộ cả.”
Triệu Thanh Quân đứng tɾong góc tối tức giận đấm vào tường “Lưu Điệp, đánh tiếp đi ”
Vệ sĩ Lưu Điệp hơi cúi người với Triệu Thanh Quân, cung kính nói “Dạ.”
Sau đó anh ta gắp một hòn than được nung đỏ lên.
Tiếng kêu thê thảm vang vọng khắp căn phòng giam nhỏ hẹp.

Buổi chiều Triệu Thanh Yến phải tham gia một buổi hội thảo có liên quan đến học thuật nên tan làm muộn.
Khi ông trở về nhà họ Triệu đúng lúc mọi người tɾong nhà đã họp xong.
Dường như anh cả đang muốn tuyên bố chuyện gì đó.
Anh cả, em ba, Tiểu Hiên đều ngồi ở trên ghế sô pha.
Từ đầu đến cuối Tiểu Hiên vẫn tận tâm với công việc bưng trà rót nước cho các chú các bác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận