Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói ngắn gọn, quân doanh số một là con của tư lệnh Triệu, chín bỏ làm mười thì là cấm vệ quân, là con cháu tɾong nhà họ Triệu
Hôm nay có phúc được tới đây diện kiến nên tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt đẹp ngàn năm này được,
Nhỡ đâu lọt vào mắt xanh của vị quan lớn nào đó, không làm vợ bé thì cũng coi như là một bước lên trời, so với phải xông pha chiến trường lấy thịt làm lá chắn chẳng phải tốt hơn hay sao?
Nếu như được tư lệnh Triệu để ý thì càng không cần nói, cả đời không cần lo toan gì hết
Tiệc đốt lửa trại ngập tɾong tiếng cười nói, oanh oanh yến yến vô cùng vui vẻ. Quân doanh đậm mùi đàn ông cũng thành sóng biển dạt dào.
Nhưng có một ít người đã phải thất vọng vì tư lệnh Triệu lại không có ở đây.
Triệu Thanh Quân cũng không có hứng thú gì với đám phụ nữ tɾong quân doanh.
Trong mắt ông ta, đã vào bộ đội thì nam là nam mà nữ thì cũng là nam
Ai thí¢h ra vẻ thì cút lẹ
Ngược lại, người phụ nữ mà ông ta để ý lại đang ngồi bên ghế phụ, lặng lẽ lau nước mắt.
Còn ông ta lại không hề có ý muốn bảo cô cút đi.
Đại khái là vì tâm trạng đêm nay khá tốt, thậm chí ông ta còn thấy con bé này rấtthú vị.
“Đậu má, khóc cái gì ” Triệu Thanh Quân cười mắng “Ông đây còn chưa làm gì cháu đâụ”
Ông ta thầm nghĩ ông ta cũng đâu có dữ lắm mà sao con bé này đã sợ ông ta thế này? Mới ngồi lên xe thôi đã nước mắt ngắn nước mắt dài rồi?
Tần Lộ Lộ nhìn cảnh vật lạ lùng ngoài cửa sổ, nước mắt ngắn nước mắt dài không ngừng được.
Bọn họ vừa mới vào thủ đô nhưng lại không đi tới dinh thự nhà họ Triệụ
Không đưa cô về nhà họ Triệu thì nghĩa là bác cả gọi Triệu Thanh Quân tới xử cô.
Bảo sao hôm nay Đường Trí Tình vội vàng tới tìm. Nhưng lời nói qua đïện thoại lại hàm hồ. Hóa ra là anh ta đã biết hôm nay là ngày chết của cô.
Tần Lộ Lộ biết mình ở nhà họ Triệu chỉ như một con kiến. Bọn họ muốn cô chết thì cô cũng chẳng trốn được.
Cái chết đột nhiên tìm tới, không thể nào chống đỡ mà chỉ có thể rơi lệ.
Thế mà Triệu Thanh Quân lại không biết xấu hổ mà hỏi.
Người sắp chết sẽ không tiếp tục giả bộ nữa.
Không có tương lai thì cần gì phải tìm lót đường làm gì nữa? Tốt nhất là cứ thỏa cho hết nỗi lòng, lưu lại bóng dáng cực kỳ tiêu sái trước khi làm một con quỷ nhỏ.
Tần Lộ Lộ nâng cắm, liếc mắt nhìn ông ta, nói câu vô cùng triết lý “Đối mặt với cái chết không khóc mới bất thường.”
Triệu Thanh Quân không ngờ cô lại nói như thế nên có hơi sửng sốt quay qua nhìn Tần Lộ Lộ.
Ánh mắt cô kiên nghị, vẻ mặt lại là biểu cảm ông ta quá quen thuộc.
Trên chiến trường, chiến hữu của ông ta, địch nhân của ông ta khi chịu chết đều là bộ dáng này.
Có lính mới lên chiến trường sợ nhũn cả ͼhân bị ông tá đá ra ngoài, vừa khóc vừa tiến tới chiến trường.
Bản thân ông ta khi mất đi thằng tư, mỗi đêm sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mộng lúc nào hốc mắt chẳng ẩm ướt.
Trùng hợp thế nào lời Tần Lộ Lộ nói lại chạm tới đáy lòng ông ta.
Triệu Thanh Quân cười không được tự nhiên “Cháu thì chết cái gì, cũng đâu có lên chiến trường đâụ”
Tần Lộ Lộ chẳng lộ vẻ gì “Đối mặt với chú là đủ rồi.”
Triệu Thanh Quân …
Ông ta là người thô bạo, nghe không hiểu ý của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận