Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông ta thầm nghĩ cô gái này không dám nói ông ta đâu, ¢hắc chắn không phải vũ nhục gì đó.
Thế là ông ta cười ha hả coi lời đó như khen thưởng “Cháu biết là tốt rồi.”
Tần Lộ lộ “…”
Chẳng mấy chốc xe rẽ vào một đường nhỏ.
Tần Lộ Lộ vẫn còn đang tò mò thì bị Triệu Thanh Quân phủ một lớp áo ngụy trang đậm mùi thuốc lá vào mặt.
“Cơ mật quân sự, không được nhìn.”
“Người chết thì sẽ không để lộ bí mật…”
“Ông đây biết nhé, người chết thì không nhưng người sống thì có Bớt lải nhải đi ”
Xe tăng tốc, rẽ lối, dừng lại.
Cửa xe mở ra. Áo phủ lên mặt cô được gỡ xuống để lộ bàn tay to lớn.
“Xuống xe, ra đây với chú.” Bàn tay to lớn cứ thế kéo cô ra ngoài.
Tần Lộ Lộ khập khiễng xuống xe, dựa nửa người vào người Triệu Thanh Quân. Hai người đứng gác cổng ngay lập tức nghiêm tại chỗ.
Động tác đưa tay lên chào, tay ma͙nh mẽ cắt ra tiếng gió vun vút.
“Xin chào thủ trưởng ạ ”
Triệu Thanh Quân cũng chào đáp lại.
Một tay ông ta ôm cô, cười xuân phong đắc ý “Ha ha, được lắm. Nghỉ Giải tán ”
Đám đông giải tán, Tần Lộ Lộ bị cảnh tượng xung quanh làm cho giật mình. Đồng phục̶, lính gác uy nghi, binh lính ngụy trang mang vác nặng̝ huấn luyện, đồng phụchuấn luyện cùng tiếng hò hét vang vọng suốt đêm.
Thấy thế nào thì đây cũng không phải nơi cô nên tới.
“Tiểu Lộ Lộ, chỗ này đều là binh lính của chú ” Triệu Thanh Quân cười chỉ về đằng trước “Chú tự mình tuyển chọn, huấn luyện và nuôi dưỡng h., Họ là những tinh hoa ma͙nh mẽ nhất thế giới ”
Giọng của Triệu Thanh Quân tự hào lắm, cũng chẳng hiểu sao lại giới thiệu cho Tần Lộ Lộ như thế.
Đại khái là ông ta chẳng quan tâm bên cạnh là ai, cho dù là cây thì ông ta cũng không nhịn được mà nhắc tới thành quả của mình.
Lúc nào ông ta cũng muốn mọi người chứng kiến thành tựu của mình, ghi danh sử sách được người đời ca tụng.
Không chỉ có như thế, ông ta còn muốn cả địa phủ cũng biết chuyện này, để cả quỷ hồn cũng chiêm ngưỡng chiến tích của ông ta.
“Ừa, ghê vậy sao.” Tần Lộ Lộ không thể không tán đồng, cảnh tượng trước mặt quả thực chấn̵ động nhân tâm.
Cô còn chưa nhìn xong thì đột nhiên bị kéo đi “Đi nào, đi ăn ”
Triệu Thanh Quân nghĩ đây là bữa cơm cuối cùng trước khi chết nên cũng chẳng sao. Dù gì cô cũng đang đói, thê là nhón ͼhân khập khiễng mà đi.
Điều làm Tần Lộ Lộ bất ngờ là với địa vị của Triệu Thanh Quân thế mà xếp hàng đi lấy cơm giống như những binh lính bình thường khác.
Triệu Thanh Quân bê về hai đĩa cơm thịt kho tàu, đặt xuống bàn ăn kêu “lạch cạch”. Cô một đĩa ông ta một đĩa.
Xong ông ta nhìn cô, quát “Chờ tôi hầu cháu à? Đi lấy đũa đi ”
Tần Lộ Lộ khập khiễng đi tới chỗ tủ khử trùng lấy đôi đũa, ngồi xuống ăn.
“Của chú đâu?” Triệu Thanh Quân vỗ bàn.
Ông ta thấy cô chỉ lấy cho mình còn làm lơ ông ta làm cho ông ta tức muốn chết.
Từ bao giờ Triệu Thanh Quân phải chịu đựng thế này.
“Ai rảnh mà hầu chú?” Bữa cơm cuối cùng ngon thật. Tần Lộ Lộ há to miệng ăn cơm. Dù sao cũng sắp chết rồi, nào ai thèm quan tâm người nào đó có vui hay không.
Mới thấy đao phủ cho phạm nhân ăn lương khô, chưa thấy phạm nhân mời đao phủ bữa tiệc lần nào.
Ăn no chém đầu cho nhanh? Máu bắn càng cao à? Cảm ơn, không cần
Mặt Triệu Thanh Quân tái cả đi, tiếp đó hất bàn.
“Tần Lộ Lộ, mày nói lại xem nào ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận