Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm thầm ở một nơi yên tĩnh xa hoa lãng phí, sau đó mục nát dần rồi lặng lẽ chết tɾong im lặng mà không ai hay.
“Hiệu trưởng, thầy đến đây ư.” Giọng nói tɾong trẻo của một cô gái cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
Lúc vừa nghe thấy giọng nói Triệu Thanh Yến đã giật mình, ông quay lại nhìn thì thấy một cô gái trẻ với khuôn mặt học sinh.
Tựa như lần đầu gặp Lộ Lộ, đôi mắt ngượng ngùng của cô bé không giấu được sự ngưỡng mộ và yêu thí¢h.
Có lẽ Triệu Thanh Yến đã sinh ra ảo giác, cô gái mà ông ngày đêm nhung nhớ chẳng mấy chốc đã trùng lặp với cô gái trước mặt.
Ngay cả giọng nói cũng giống nhau đến mức Triệu Thanh Yến phải nhìn lại lần thứ hai.
Ông nhịn không được bèn mở miệng nói chuyện với cô ấy.
“Xin chào.” Ông bóp nát tàn thuốc, dựa người vào xe, hơi cúi đầu, dùng ánh mắt trần trụi nhìn cô từ trên xuống dưới, tɾong đầu hiện lên một câu Dáng người không tệ.
“Đại học T à?” Ông hỏi.
“Vâng, em là sinh viên thiết kế quảng cáo năm hai, tháng 9 này sẽ là sinh viên năm ba.” Cô gái cung kính trả lời. Khi nhận thấy sự chú ý của ông, cô ấy liền ưỡn ngực the0 bản năng.
Những chiếc cúc áo trên ngực cô ấy chật đến mức sắp bung ra.
“Muộn như vậy mà đến đây một mình sao?” Triệu Thanh Yến liếc nhìn cửa khách sạn, ẩn ý hỏi “Em có biết đây là đâu không?”
Mặt cô gái càng đỏ hơn “Em… Đến giao đồ ăn.”
“Vậy đồ ăn đâu?” Triệu Thanh Yến nhìn thấy hai bàn tay trống không của cô.
Cô gái ngượng ngùng vuốt tóc và chậm rãi bước về phía ông cho đến khi vải quần áo của họ chạm nhẹ vào nhaụ
Sau đó cô ấy cúi đầu, dùng giọng nói mềm mỏng cất lời “Hiệu trưởng, em… Là đồ ăn của thầy, em rấtngon đấy ạ.”
Nghe vậy, Triệu Thanh Yến cười lớn khiến cô gái kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy người đàn ông ấy nâng một tay lên rồi gập nhẹ lại, mu bàn tay lạnh ngắt chạm vào má cô.
Động tác của Triệu Thanh Yến nhẹ nhàng như đang âu yếm, nhưng lời nói lại không có chút cảm xúc.
“Cảm ơn vì sự bất ngờ này, nhưng tôi không thèm ăn cho lắm.”
Hóa ra đây chính là điều bất ngờ mà chú ba nói lúc sáng nay.
Tuy nhiên, cũng giả tạo như Lộ Lộ, không khác nhau cho lắm.
Nhưng… Tốt hơn hết là đừng lãng phí lòng tốt của chú ba.
Hôm nay Triệu Thanh Yến rấtmệt mỏi nên cần được thư giãn và nghỉ ngơi một chút.
Chú ba hiểu ông rấtrõ, nếu cô gái này trông không giống Lộ Lộ đến vậy, thì thậm chí đến liếc một cái ông cũng chẳng thèm.
Nhìn thấy vẻ mặt cô gái tối sầm lại, Triệu Thanh Yến liền bổ sung thêm một câụ
“Cho nên, đổi lại thành em ăn tôi.” Đột nhiên ngón tay tao nhã của Triệu Thanh Yến nắm lấy cằm cô bé rồi nâng mặt cô ấy lên. Ông không hề do dự mà đút ngón tay vào tɾong miệng cô ấy, khuấy động đầu lưỡi bên tɾong.
Mặt ông bình tĩnh như thể đang làm một việc rấtbình thường, quang minh chính lớn, không sợ người khác nhìn thấy.
Sợ cái gì chứ? Đây là địa bàn của ông.
Cô gái không thể nói được mà chỉ có thể ngập ngừng gật đầụ
Triệu Thanh Yến “Ừm” một tiếng rồi rút
tay lại, lấy khăn tay lau khô sau đó vẫy tay với người gác cửa đứng cách đó không xa, đã đợi từ nãy đến giờ.
“Đậu xe đi, sáng mai tôi sẽ đến lấy.” Anh nói với người gác cửa.
Người gác cửa cung kính cúi đầu, Triệu Thanh Yến liếc nhìn cô gái, ra hiệu cho cô đi the0, sau đó sải bước vào khách sạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận