Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông dùng khăn tay cẩn thận lau khô nó rồi quấn lỏng lẻo xung quanh như một chiếc nôi, sau đó thắt nơ lại và đặt nhóc con lên đùi.
Chỉ cho cô xem “Nhìn xem, nó đang di chuyển. Đôi khi môi trường xung quanh quá lạnh, hoặc môi trường thay đổi đột ngột, con vật sẽ bị sốc vì không kịp thí¢h nghi. Nếu nó khô ráo và ấm áp thì sẽ ổn thôi.”
“Thật sao?” cô hỏi.
Triệu Thanh Yến đưa con Trim non cho cô và lấy lại chiếc ô.
Khi bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của cô bé, ông thở hắt ra, phải do dự một lúc rồi mới nói.
“Trước đây chú đã nuôi chúng nên có kinh nghiệm.”
“Nuôi Trim ạ?”
“Ừm.” Triệu Thanh Yến chột dạ gật đầụ
Những gì ông nuôi không phải là Trim, ông nuôi người, là phụ nữ… Nhưng, cũng không khác nhau lắm
Chim sẻ tuy nhỏ nhưng cũng đầy đủ cơ quan.
Họ đều là những sinh mệnh mong manh và yếu ớt.
“Cháu đến đây để vẽ thực vật, không ngờ trời lại mưa.” Cô bé ảo não nói.
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn dần trở nên u ám, Triệu Thanh Yến chợt thấy lòng mình lạnh đi, như có một đám mây đen bao phủ xung quanh.
Một tia sáng xẹt qua, cô bé này biết vẽ tranh, nhìn vừa có khí chất lại vừa có tài.
Một đứa trẻ như vậy đi một mình trên đường thì nguy hiểm biết bao, ¢hắc chắn có rấtnhiều người thèm khát và muốn hãm hại cô.
Không thể để cô ở ngoài một mình được.
Vì vậy, đột nhiên ông có cảm giác muốn bảo vệ đứa sau đó chạm đôi tay to lớn vào đôi vai nhỏ bé của cô.
“Chú đưa cháu về nhà nhé?” Ông chỉ vào chiếc Lincoln mới nhất bên cạnh “Hay là chú gọi đïện cho bố mẹ giúp cháu để họ đến đón cháu nhé?”
“Ngày mai cháu có đến không? Chú sẽ đưa cháu đi tham quan Đại học T.”
“Khoa mỹ thuật ở Đại học T khá tốt, con trai chú cũng học ở Đại học T. Cháu có thể làm bài thi thử của sinh viên ở đó.”
Triệu Thanh Yến rấtthí¢h đứa trẻ này và nói với cô rấtnhiềụ
Nhưng cô bé nhìn ông mà không nói một lời, rõ ràng vai cô đã cứng đờ.
“Sao thế? Cháu không khỏe ở đâu à?” Ông cúi đầu lại gần để hỏi han.
Khi ông vừa hỏi thì lập tức đôi mắt to tròn của cô bé ầng ậng nước, khóc oà lên.
Triệu Thanh Yến đang định nói gì đó thì lại bị cô bé đẩy ra. Cô quay người bỏ chạy, sau đó nhanh chóng biến mất tɾong làn mưa đen kịt.
Triệu Thanh Yến biết mình không đuổi kịp nên cũng chẳng đuổi the0, mà cầm ô đứng dưới mưa thật lâụ
Mãi đến khi mưa tạnh và trời hửng sáng, tái hiện lại quang cảnh ban ngày thì ông mới chợt nhận ra.
Có phải ông đã làm con bé sợ rồi không?
Một ngày sau khi trở về từ thủ đô, Tần Lộ Lộ liền nhận được tin từ giáo viên của mình.
Một người hảo tâm nào đó đã liên hệ với tổ chức từ thiện của cô giáo để giúp Tần Lộ Lộ thực hiện mong muốn the0 học nghệ thuật ở Bắc Kinh.
Người đó rấthào phóng, và thế là khoản trợ cấp đầu tiên đã được chuyển vào tɾong thẻ của cô.
Ngoài chi phí sinh hoạt ra thì phần còn lại là học phí cho một trường nghệ thuật mà cô lựa chọn.
Người ấy cũng hứa sau này sẽ chu cấp cho cô một khoản trợ cấp sinh hoạt hàng tháng.
“Lộ Lộ, Lộ Lộ, có phải em tìm được người ở thủ đô rồi không? Thế này cũng quá hào phóng rồi.” Các giáo viên nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.
“Em rấtcó năng lực đấy, mới 15 tuổi đã tìm được nhà tài trợ lớn, sau này thành công rồi thì lúc đó đừng quên thầy cô nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận