Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Các giáo viên cười đùa, có một người chạm vào cánh tay và cái bụng lép xẹp của cô “Gầy quá đi mất, tìm được người bảo trợ thì cứ the0 sau mà hưởng phúc nhé.”
Chất lượng giáo viên ở các quận nhỏ chỉ được như thế này thôi.
Bà ngoại đã qua đời nên Tần Lộ Lộ chuyển đến thủ đô sống một mình.
Nhà hảo tâm không đến gặp cũng không liên lạc với cô, chỉ có tiền sinh hoạt hàng tháng luôn đến đúng hạn.
Số tiền mỗi lần không quá nhiều cũng không quá ít, đủ để cô tập trung vào việc học mà không có cơ hội hình thành thói quen xấu nào.
Có thể nói đối phươռg đã rấtđể tâm suy nghĩ.
Việc này kéo dài suốt 4 năm, cho đến năm thứ hai sau khi cô được nhận vào Đại học C thì nguồn tài trợ dừng lại.
Tần Lộ Lộ bắt đầu làm việc để kiếm tiền.
Sau đó Triệu Lăng Hiên xuấthiện.
Đúng như lời các thầy cô nói, vận may của cô không tệ, chỉ 5 năm sau đã tìm được nhà tài trợ lớn hơn.
Suốt đời không phải lo cơm ăn áo mặc, số mệnh tốt thật.

Triệu Thanh Yến dẫn “bất ngờ” do chú ba gửi đến lên lầu, ông quẹt thẻ và bước vào phòng riêng của mình.
Sau khi bật đèn liền đóng cửa lại.
Bên cạnh ghế sô pha đặt mấy hộp các tông, bên tɾong là đồ đạc của Lộ Lộ mà ông đã chuyển từ nhà họ Triệu đến, vẫn chưa kịp mở chúng ra.
Ngày mai rồi tính sau, hôm nay ông mệt rồi.
Triệu Thanh Yến cởi g͙iày, dang rộng hai ͼhân rồi ngồi xuống ghế sô pha.
Cô bé muốn ngồi cùng ông nhưng ông lại đẩy cô ấy xuống.
“Cởi quần áo ra.” Ông nhìn từ trên cao xuống, trông nghiêm túc hơn bình thường một chút.
Cô bé hơi ngượng ngùng, mặc cả với ông “Hiệu trưởng, thầy có thể vào phòng ngủ được không?”
“Cởi ra.” Triệu Thanh Yến dần mất kiên nhẫn “Nếu không thì cút đi.”
“A… Vậy em sẽ kéo rèm.”
Cô bé đi đến bên cửa sổ, chậm chạp kéo rèm lại, sau đó quay lại đứng trước mặt Triệu Thanh Yến và cởi từng lớp quần áo ra.
Cô ấy nhanh chóng cởi hết quần áo là lộ hai bầu vú lớn đung đưa qua lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì ngượng ngùng.
Triệu Thanh Yến nhìn cơ thể cô bé, dùng một tay cởi thắt lưng rồi đưa tay vào vuốt ve con hàng của mình, nhưng nó chỉ hơi cứng lại.
Ông đưa mắt nhìn khuôn mặt giống Lộ Lộ, nhe0 nhẹ mắt và tưởng tượng rằng đó là Lộ Lộ.
Lúc này người anh em mới ngẩng cái đầu đặc trưng lên.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ, Triệu Thanh Yến cáu kỉnh mà không thể giải thí¢h được.
“Hiệu trưởng, à…”
Cô bé đột nhiên quỳ xuống. Lòng bàn tay to lớn của Triệu Thanh Yến bóp lấy cần cổ cô như nắm cổ một con gà, dễ dàng dí cô vào háng ông.
Triệu Thanh Yến bóp cái miệng nhỏ của cô ấy vào bộ ρhận sinh dục của mình qua lớp vải quần rồi chà xát thật ma͙nh.
“Đứng đấy làm gì nữa, chờ thầy phụcvụ em à?” Giọng của Triệu Thanh Yến u ám đến đáng sợ.
Sau đó ông xoay người đè cô gái đang khỏa thân lên ghế sô pha, dạng háng ra và xoay hai ͼhân để cưỡi lên người cô.
Ông nhìn thật chăm chú, chậc.
Trước đây ông đã nhìn nhầm, đây h0àn toàn không phải Lộ Lộ, chẳng giống cô chút nào.
Chỉ là một người phụ nữ khác, giống như rấtnhiều phụ nữ trước đây.
Cuộc sống yếu ớt, đầy vô nghĩa.
Cứ lặp đi lặp lại rồi mọi thứ vẫn quay về như cũ.
Ông vẫn cô đơn, vẫn chẳng có gì cả.
Có một số người mà nỗi buồn của họ như như một cơn mưa lớn, chỉ cần chạm vào là trút xuống xối xả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận