Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc quần iean thì vẫn nguyên vẹn, nhưng phối với màu rằn ri lại quá bắt mắt, sẽ gây khó khăn khi hành động.
Tần Lộ Lộ tuân thủ nguyên tắͼ khiêm tốn và hòa nhập, cô nhét quần iean của mình vào một chiếc túi nhựa màu đen, buộc tóc thành một búi, cầm chiếc túi trên tay và lặng lẽ bước ra. Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình che đến ͼhân.
Quyết định của Tần Lộ Lộ là chính xác.
Đúng như dự đoán, dọc đường đi không có ai chú ý đến cô.
Trên thực tế, cô không gặp ai trên đường đi cả.
Đi dọc the0 con đường in tɾong trí nhớ ngày hôm qua, cô đi ngang qua trường bắn và sân tập.
Vào thời điểm này ngày hôm qua, binh sĩ đi lại tự do xung quanh ước tính có khoảng hai trăm người.
Thêm khoảng mấy trăm người tập trung huấn luyện nữa, âm thanh sống động vang vọng khắp sân tập.
Nhưng bây giờ, không còn một ai cả.
Giống như một chiến trường tạm thời bị bỏ hoang, người đến kẻ đi vội vã, bao cát, quần áo, chai nước khoáng nằm rải rác trên mặt đất.
Tần Lộ Lộ khó hiểu nhưng cũng không muốn lãng phí thời gian, cô nhặt một chiếc quần và thắt lưng dưới đất lên rồi mặc vào người.
Sau khi mặc bộ đồng phụcngụy trang không mấy vừa vặn xong, cô liền chạy về phía cổng quân doanh.
Bức tường của doanh trại rấtcao, khoảng hơn chục mét, trên đó có lắp lưới đïện, lối ra duy nhất là một cánh cổng được canh gác nghiêm ngặt.
Hôm qua là do Triệu Thanh Quân đưa cô vào, nhưng bây giờ Triệu Thanh Quân không có ở đây, cô còn có thể đi ra ngoài sao?
Tất nhiên vẫn có thể Bởi vì vào lúc này, cánh cửa đang mở rộng…
Ngay cả cánh cổng cũng không thấy.
Tất cả đều quá vô lý.
Như thể đó là dấu hiệu của ông trời, vận mệnh đã thầm nói với cô
Hãy đi đi và đừng bao giờ quay lại.
Tần Lộ Lộ chạy một lúc lâu liền đứng lại ôm đầu gối thở hổn hển, ngước nhìn lên bức tường cao.
Nhưng trực giác lại khiến cô hơi do dự.
Cô muốn ra ngoài sao?

“Sếp, hết thời gian rồi, ngài làm ơn tỉnh táo chút đi ” Lưu Điệp dang rộng hai tay hai ͼhân, đứng chắn giữa Triệu Thanh Quân và cửa trại, không cho ông ta rời đi.
Anh ta có kích thước tương đương với Triệu Thanh Quân, nếu đứng chắn phía trước thì có thể biến thành một bức tường thịt đáng sợ.
“Tránh ra cho bố, nếu không tôi bắn cả cậu luôn đấy ” Triệu Thanh Quân không nói thêm câu nào liền rút súng ra, chĩa thẳng vào đầu Lưu Điệp.
“Sếp à, nghe lời khuyên của tôi đi, bên ngoài quá nguy hiểm, nếu ra ngoài sẽ trở thành mục tiêu sống, thà để tôi đi thay ngài còn hơn ”
“Mẹ nó, cút, rảnh quá nên đi lo chuyện của tôi à ” Triệu Thanh Quân ngừng nói nhảm, giơ tay cầm súng lên cao rồi táng ma͙nh vào đầu Lưu Điệp.
Lực của ông ta rấtma͙nh, Lưu Điệp lại không dám đánh trả nên bị tát cho choáng váng, khuỵu xuống và ngất đi.
Triệu Thanh Quân nắm chặt nắm đấm, nhìn Lưu Điệp một lát, cuối cùng sải bước ra khỏi lềụ
Bên ngoài, vô số máy bay trên đầu đang bận rộn bay vèo vèo, vẽ nên những đường lộn xộn trên bầu trời.
Vài chiếc trực thăng bay rấtthấp, lơ lửng trên không gần căn lều, phát ra những tiếng “tạch tạch” chói tai, chặn hết tất cả âm thanh khác.
Những cơn gió quái đản từ đâu thổi tới khuấy động cát bụi, làm mờ tầm nhìn của mọi người.
Khói thuốc súng cuồn cuộn từ phía xa, làm mọi người đều nghiêm túc và khẩn trương.
Mặt trời sắp lặn.
Cơn ác mộng tồi tệ nhất của Triệu Thanh Quân đã trở thành hiện thực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận