Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khai chiến rồi.
Chát
Một cái tát giòn tan đã làm Tần Lộ Lộ bừng tỉnh.
“Súc sinh ”
Qua cánh cửa, Tần Lộ Lộ nghe thấy một người đàn ông gầm nhẹ đầy phẫn nộ, dường như cảm xúc của ông ta đã bùng nổ.
Tần Lộ Lộ cảm thấy giọng nói này hơi giống với Triệu Thanh Lương, nhưng cũng rấtxa lạ.
Bởi vì cô chưa từng thấy Triệu Thanh Lương tức giận bao giờ, trên đời này đào đâu ra người dám chọc giận ông ta.
Nhưng nếu có, thì đó có thể là ai chứ?
Cô dụi nhẹ hai mắt, liền nhận ra phong cách trang trí quen thuộc xung quanh mình, đó chính là ngôi nhà cũ của họ Triệu mà cô từng biết.
Cô không biết cụ thể là phòng nào vì nhà họ có quá nhiều phòng, mà cô cũng chỉ mới đến có hai ba phòng.
Lách cách
Cánh cửa đột nhiên mở ra. Tần Lộ Lộ tóc tai rối bù, vẻ mặt mờ mịt, chỉ nhìn thấy hai người đàn ông lần lượt lao vào.
“Nhuế Bạch, thay quần áo trước đi ” Chàng trai trẻ chạy tới ném quần áo trên giường cho cô, sau đó quay lưng lại để chặn phần thân trên cho cô, tách cô ra khỏi người đàn ông kia.
Người đàn ông lớn tuổi muốn bước tới đỡ lấy nhưng do kiệt sức nên bị người đàn ông trẻ tuổi đẩy ra khiến ông ta lảo đảo một phen.
“Bố, con nghĩ, bố và Nhuế Bạch nên ly hôn ngay hôm nay đi.” Giọng của chàng trai trẻ kia hơi trẻ con, nhưng ngữ khí lại vô cùng uy nghiêm, khiến người ta có cảm giác như anh ta mới là chủ nhân của nơi này.
Tần Lộ Lộ ngơ ngác đứng lên, từ phía sau có thể nhìn thấy một bên mặt người trẻ tuổi này có vết bàn tay màu đỏ hiện lên rấtrõ.
Không biết vì sao, cô lại thấy hơi đau lòng.
“Lẽ nào lại có lý đó, lẽ nào lại thế ” Ngón tay của người đàn ông lớn tuổi dừng giữa không trung, chỉ thằng vào hai người, lặp đi lặp lại một câu, giận đến tím mặt.
Tần Lộ Lộ nhìn kỹ thì thấy người đàn ông này nhìn quen mắt, nhưng cô không nhớ ra là ai.
Chẳng lẽ mình vô tình lạc vào nhà người khác sao? Cô phải tìm cơ hội để giải thí¢h rằng mình vô tội…
Ông lão ho khan hai tiếng, tiếp tục nói “Bà ấy là mẹ của mày Triệu Thanh Lương, mày cút đi, tao không có đứa con trai như mày ”
Lời này vừa nói ra, tɾong phòng bỗng rơi vào im lặng.
Đồng tử của Tần Lộ Lộ nhe0 lại, bàn tay cài cúc của cô run rẩy, cô là… ai và ai?
“Được rồi bố, Nhuế Bạch và con đi trước đây.” Cuối cùng Triệu Thanh Lương trẻ tuổi cũng lên tiếng, tâm trạng ổn định hơn vị cha g͙ià rấtnhiềụ
Điều này giống hệt như người bác tɾong trí nhớ của Tần Lộ Lộ, ông ta vẫn là người có địa vị cao, nắm ¢hắc phần thắng, nhưng bây giờ ông ta lại đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Triệu Thanh Lương kéo cô về phía cửa. Tuy Triệu Trường Hồng vừa nói cút ra ngoài nhưng lúc này lại chặn ở trước cửa “Hai người định đi đâu? Khụ khụ…”
Nhưng một người bệnh tật, g͙ià nua, thất tha thất thểu như lão, dễ dàng bị Triệu Thanh Lương trẻ tuổi khỏe ma͙nh hất ra.
“Thành thật xin lỗi…” Tần Lộ Lộ không tự chủ được mà nói, vừa đi ngang qua nhau, không hiểu sao cô lại muốn an ủi ông ta.
Nhìn thấy Triệu Trường Hồng như vậy, cô thấy thật đau lòng.
Một vị thủ trưởng g͙ià đã tận tâm làm việc cả đời, nhưng những ngày cuối đời lại thê thảm đến vậy, gia đình cũng không yên, thật sự không nỡ nhìn.
“Đừng ngốc nữa, dì không có lỗi với ông ta.” Triệu Thanh Lương nhăn mày vặn lại, kiên quyết đẩy Tần Lộ Lộ về phía trước “Đi thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận