Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó cúi đầu nói nhỏ vào tai ông, dùng giọng nói mà chỉ có hai người họ nghe được “Anh đã mất cha rồi, anh không ngại mất đi một người anh em nữa, em hiểu không?”
Triệu Thanh Yến toát mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng nhận ra mình đã gây ra rắc rối lớn khi ngủ với dì Bạch.
Anh cả muốn xử mình ngay tại chỗ sao? Có lẽ, vẫn còn xoay chuyển được đường sống?
Ông là một người thông minh và nhanh chóng đoán được rằng anh trai đang muốn dạy cho ông một bài học.
Nếu muốn ông chết thì không cần phô trương lớn như vậy.
Ông nắm chặt tay và im lặng gật đầụ
Quả nhiên Triệu Thanh Lương rấthài lòng,ông ta xoay người ngồi xuống chiếc ghế vừa nãy, bắt chéo ͼhân, cách Triệu Thanh Yến chỉ có một mét.
Lúc này nhìn ông ta uy nghiêm, không cười, lại có chút… máu lạnh.
Lần đầu tiên Triệu Thanh Yến cảm nhận được cảm giác áp bức hiếm có từ anh trai mình, và lần đầu tiên… Ông cảm thấy sợ hãi.
“Quỳ xuống.” Ông nghe thấy anh trai mình chậm rãi nói.
Triệu Thanh Yến chỉ sửng sốt một lát, sau đó ngoan ngoãn khom gối, chậm rãi quỳ xuống trước mặt anh trai mình.
Anh cả chỉ hơn ông mười tuổi, không lớn đến mức để được gọi là trưởng bối, thậm chí ông còn chưa từng quỳ lạy cha mẹ.
Nhưng cuối cùng, Triệu Thanh Yến cũng quỳ xuống trước mặt anh cả.
Ông quỳ hai ͼhân, tay chống xuống đất, ngẩng đầu nhìn Triệu Thanh Lương.
Rõ ràng Triệu Thanh Lương rấthài lòng, đã đến lúc đưa ra “lời khuyên” cuối cùng.
“Thanh Yến, từ lâu anh đã biết em thí¢h Nhuế Bạch, anh chỉ nghĩ rằng em biết thế nào là đúng mực.”
“Đêm qua, em đã tự mình lựa chọn.”
“Anh là anh trai của em, tiền của anh có chia sẻ với em, họ của anh có thể chia cho em, phụ nữ của anh…” Triệu Thanh Lương dừng lại một chút “… Cũng có thể chia sẻ nó với em.”
Triệu Thanh Yến vẫn quỳ, ngoan ngoãn nghe ông ta nói, đến khi nghe được phụ nữ cũng có thể chia sẻ tɾong lòng ông chùng xuống đến cực điểm.
Bởi vì ông có linh cảm rằng những điều tồi tệ hơn đang chờ đợi ông.
“Nhưng, em có thể cho anh cái gì?” Triệu Thanh Lương đột nhiên thay đổi chủ đề và nhìn Triệu Thanh Yến từ trên xuống dưới, như thể đang cân đong đo đếm một món hàng.
Triệu Thanh Yến chỉ thấy thấy gió lạnh vâyxương truyền đến móng tay của ông qua tấm thảm.
Ông nhận ra rằng mình phải cho anh trai một thứ gì đó, một thứ gì đó có giá trị để tiếp tục sống.
Nhưng ông có gì đây? Ông không có một xu dính túi, rời khỏi anh trai thì không quyền không thế, chỉ còn mỗi cái mạng.
Triệu Thanh Yến suy nghĩ một lúc rồi vội nuốt nước bọt.
Giọng ông hơi run, ông đáp lại người anh trai bị cắm sừng của mình với sự tôn trọng và thành kính tột cùng mà trước nay chưa từng có.
“Anh ơi, toàn bộ con người của em… Đều thuộc về anh.”
“Ý chí của em, sinh mệnh… Của em… Mọi thứ.”
Một lúc lâu, dưới ánh mắt cầu nguyện của Triệu Thanh Yến, cuối cùng Triệu Thanh Lương cũng chậm rãi gật đầu, lộ ra nụ cười nhạt đầu tiên tɾong ngày hôm nay.
“Nếu anh muốn Nhuế Bạch… Thì cô ấy chính là của anh. Giữa anh em thì cái gì cũng dễ thươռg lượng, đừng để chuyện này chia rẽ chúng ta.”
Cho đến nay Triệu Thanh Yến vẫn không nhớ rõ ngày hôm đó mình đã rời đi như thế nào.
Ông chỉ nhớ rằng mùa hè năm ông mười tám tuổi, ông đã bán thân xác và linh hồn cho quỷ dữ.
Kể từ đó về sau, ông luôn đối xử với anh cả bằng sự cung kính và biết ơn

Bình luận (0)

Để lại bình luận