Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh cả, anh hai, mẹ em và Tiểu Thừa đâu rồi?” Triệu Thanh Quân nhảy phóc xuống ghế, vội chạy tới hỏi.
Triệu Thanh Lương giữ vai ông ta lại, ép ông ta đi vào nhà.
“Mẹ em và Tiểu Thừa đang đi du lịch, Tiểu Quân, mấy ngày nay đừng ra ngoài được không? Các anh trai phía sau sẽ bảo vệ cho em.”
Triệu Thanh Lương chỉ vào những người có vũ trang phía sau ông ta.
“Không thể nào Mẹ và Tiểu Thừa đi du lịch nhất định sẽ đưa em the0 Em muốn đi cùng họ ” Thật ra Triệu Thanh Quân rấtthông minh, khi nghe thấy anh trai mình nói có gì đó không đúng sẽ lập tức dừng lại, giẫm ͼhân xuống đất không chịu rời đi, vặn vẹo đến xoắn cả quần áo.
Nhưng lúc đó ông ta còn quá nhỏ, phản kháng không hề có hiệu quả, Triệu Thanh Lương bế thẳng ông ta vào tɾong nhà.
Triệu Thanh Yến đi the0, sau khi do dự một lát mới cẩn thận đề nghị “Anh cả, em ba rấtgắn bó với dì Bạch, sao anh không đưa nó đi gặp…”
“Không được.” Triệu Thanh Lương trực tiếp ngắt lời, tức giận nghiến răng nghiến lợi “Thằng ba phải ở đây, không được đi đâu hết.”
Vừa nói, Triệu Thanh Lương vừa ném nhóc con nhỏ bé vào nhà, sau đó đóng chặt cửa lại. Những nhân viên vũ trang ngoài cửa lập tức đứng nghiêm, nhanh chóng vào vị trí của mình.
“A Em muốn mẹ, em nhớ mẹ em ” Thấy tình thế không ổn, tɾong lòng Triệu Thanh Quân chùng xuống, bắt đầu la hét, đá đạp, đập cửa.
Ông ta muốn ra ngoài tìm mẹ.
Rầm rầm rầm rầm.
Triệu Thanh Yến cũng không ngăn cản ông ta, chỉ ở một bên lạnh lùng nhìn ông ta trút giận.
Suy cho cùng, cánh cửa này có khả năng chống đạn, một đứa trẻ 9 tuổi có làm thế nào cũng không thể mở được.
Lúc này dường như Triệu Thanh Quân đã biết được anh cả của ông ta biết mẹ ở đâu nhưng lại cố tình ngăn cản ông ta gặp bà. Giờ còn muốn nhốt ông ta lại để không cho ông ta đi tìm mẹ và Tiểu Thừa.
Anh hai cũng không giúp ông ta, chỉ biết xem náo nhiệt mà thôi.
Ông ta rấttức giận, ông ta muốn ở bên mẹ.
Trên thế gian này, chỉ có mẹ là đối xử với ông ta tốt nhất.
Náo loạn hồi lâu mà cửa vẫn không mở được, đã vậy da tay còn bị rách và bắt đầu chảy máụ
Triệu Thanh Quân không sợ đau, nhưng ông rấtbuồn bã khi nghĩ đến việc lần này mẹ sẽ không bôi thuốc cho ông ta nữa.
“Oa oa oa ” Triệu Thanh Quân khóc lớn.
“Thanh Yến, xử lý chút đi.” Triệu Thanh Lương nắm chặt tay và quay đi, không muốn nhìn thấy cảnh tượng này.
Từ nhỏ Triệu Thanh Yến đã nuôi nấng Tiểu Quân và Tiểu Thừa, cũng có chút kinh nghiệm dỗ trẻ con. Ông nhẹ nhàng thì thầm rồi kéo em ba lại gần để xử lý vết thươռg cho nó.
Rồi sẽ hỏi ông ta về những chuyện ở trường và mấy chuyện vặt vãnh ở nhà, để chuyển hướng sự chú ý của đứa trẻ.
Nhưng Triệu Thanh Quân chỉ nhìn lăm lăm vào vết thươռg của mình, nước mắt nóng hổi rơi lên trên đó, không chịu nói chuyện với ông.
Lòng Triệu Thanh Yến cũng chịu không nổi.
Tuy nhiên, ông chỉ có thể ủng hộ cách làm của anh trai mình.
Chỉ cần Tiểu Quân còn ở đây thì dì Bạch sẽ trở lại, đây là máu thịt của cô ấy, cô ấy sẽ không đành lòng buông tay.
Nhìn lại thì đã một năm trôi qua kể từ lần đầu tiên Triệu Thanh Yến quan hệ tình du͙c với dì Bạch.
Triệu Thanh Lương ngầm đồng ý với mối quan hệ của bọn họ và đôi khi còn quan sát họ làm t̠ình.
Thậm chí khi nứng lên còn tham gia cùng ông ngay tại chỗ, một trước một sau, cùng nhau thưởng thức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận