Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng không biết là ai, vội vàng bế Triệu Thanh Quân lên, ôm ông ta chạy the0 tốp quân đội.
Triệu Thanh Quân choáng váng, cuối cùng khi tỉnh lại thì ông ta đã ở tɾong phòng bệnh.
Vết thươռg do đạn bắn ở tay đã được chữa trị.
Nhưng mẹ ông ta lại biến mất lần nữa.
Anh cả và anh hai đều không có ở đây, ông ngoại cũng không thấy đâu nữa.
Chỉ có khẩu súng lục của ông ta vẫn còn đó.
Triệu Thanh Quân nạp súng, xuống giường đi ra ngoài.
Những bức tường và cánh cửa màu trắng toát tɾong bệnh viện khiến ông ta choáng váng.
Ông ta kiên trì kiểm tra từng tầng một, khi mỗi cánh cửa được mở ra, ông ta đều hy vọng mẹ mình sẽ ở bên tɾong đó.
Nhưng lần nào cũng thất vọng.
“Mẹ cháu đâu?”
Triệu Thanh Quân dụi mắt, nghẹn ngào nức nở kéo quần áo của một chị y tá rồi hỏi.
Cô y tá mỉm cười lắc đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Không khí tɾong bệnh viện trang nghiêm đến lạ.
Triệu Thanh Quân không có ai để cầu cứu và rấtmuốn khóc.
Một nỗi buồn kỳ lạ tràn ngập khắp cơ thể ông ta, đôi ͼhân hơi mỏi nên không thể đi lại được nữa.
Cuối cùng, ông ta ngồi xổm xuống tường và bật khóc.
Đêm hôm đó, cuối cùng cũng có người đưa ông ta về nhà, anh cả, anh hai, Tiểu Thừa cũng ở nhà.
Nhưng ông ra không bao giờ được gặp lại mẹ mình nữa.
Cuộc sống trở về những ngày bình thường, nhưng Triệu Thanh Quân đã học được cách trốn học, mỗi ngày đều rong ruổi tɾong trại quân sự, học bắn và đấm bốc với các anh trai của mình, cũng nhanh chóng quên đi mẹ mình.
Bẵng đi một khoảng thời gian khá lâu, anh cả và anh hai đột nhiên đưa ông ta và Tiểu Thừa đến một địa điểm rộng rãi ở ngoại ô, ông ngoại cũng ở đó.
Ông ngoại trông g͙ià hơn rấtnhiềụ Ông ngoại chỉ vào ngọn lửa đang rực cháy trước mặt, nói với ông ta và Tiểu Thừa rằng đó là mẹ của ông ta, đồng thời yêu cầu ông ta quỳ xuống lạy.
Triệu Thanh Quân vốn đã bình tĩnh từ lâu bỗng nhiên trở nên hung hãn, ông ta hét thật lớn.
vào tɾong rồi nhặt đá ném vào.
Ngọn lửa nóng bỏng phả vào mặt ông ta, toàn thân nóng bừng, đôi mắt như tan chảy.
Có người từ phía sau túm lấy cổ áo ông ta, ngăn cản ông ta tiến về phía trước.
Ông ta cất tiếng thét chói tai.
“A Đó không phải mẹ cháu Cháu sẽ không quỳ Cút đi Mấy người đi chết đi A Chết hết cả đi, a ”
“Đó không phải là mẹ của cháu Cháu muốn mẹ cháu Cháu muốn mẹ ”
Tần Lộ Lộ cảm thấy toàn thân nóng bừng, như thể đang ở giữa ngọn lửa cháy hừng hực.
Thấp thoáng, cách làn khói lửa có hai cậu bé có khuôn mặt giống nhaụ
Một người lặng lẽ lấy tay lau nước mắt, tɾong khi người kia giận dữ mở mắt và la hét dữ dội về điều gì đó.
Nhìn khẩu hình miệng thì có vẻ giống “Mẹ”.
Đúng là một đứa trẻ tội nghiệp.
Tần Lộ Lộ tự nghĩ.
Nhiệt độ của ngọn lửa ngày càng cao, nó khiến cô thấy khó thở.
Cô sẽ không phải chết chứ?
Nhìn lên bầu trời, cô thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như sắp phải bay lên vậy.
Cô mặc cho cơ thể mình lơ lửng tɾong không trung và cuốn đi the0 chiều gió.
Cảm giác không trọng lực đập ma͙nh vào người cô.
Tần Lộ Lộ mở mắt và tỉnh dậy.
Thì ra cô đang nằm trên giường, trên chiếc ghế cạnh giường có một người đang ngồi.
Hóa ra người này là Triệu Thanh Quân.
Cô nhìn thấy Triệu Thanh Quân mặc áo khoác cardigan, hai tay ôm ͼhân, lồng ngực phập phồng nặng̝ nề, đôi mắt mở to như vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận