Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gần như ánh mắt hai người cùng chạm vào nhau, truyền đến một cảm giác kỳ lạ.
Triệu Thanh Quân hơi nhíu mày nhìn cô, cũng không nói gì thêm.
Nhìn thấy sắc mặt Triệu Thanh Quân không ổn lắm, Tần Lộ Lộ cũng im lặng the0.
Triệu Thanh Quân vừa vỗ tay, liền có y tá đi vào khám cho cô.
Lúc này Tần Lộ Lộ mới nhìn thấy cây kim đâm vào tay Triệu Thanh Quân.
Trên mu bàn tay của cô cũng có chiếc kim tương tự.
Thứ kết nối hai người là một chiếc bình tre0 lên cao chứa đầy chất lỏng màu đỏ, nhỏ từng giọt chảy về phía Tần Lộ Lộ.
“Chú…” Tần Lộ Lộ khẽ mở miệng, hơi thở như tơ.
Cô tỉnh dậy sau một giấc mơ dài và cảm thấy rấtmệt mỏi.
“Chú cái gì?” Triệu Thanh Quân cảnh giác hỏi.
Tần Lộ Lộ khó khăn ngẩng đầu lên và nhìn cái chai đung đưa trên đầụ
Không hiểu sao cô lại lờ mờ cảm thấy cả giường và tường đều đang rung chuyển, khiến cô choáng váng.
Tầm nhìn của cô hơi mờ đi “Cháu…”
“Cháu, sao nữa vậy?” Triệu Thanh Quân nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu rấthung dữ nhưng cũng đầy mỉa mai.
Tần Lộ Lộ sợ nhất là lúc ông ta như thế này, nước mắt lập tức trào ra, con ngươi đảo lia lịa.
“Thưa cô, cô bị thươռg và chảy máu rấtnhiềụ Là tư lệnh Triệu đưa cô về doanh trại. Không ai ngờ đến rằng cô thật sự thuộc nhóm máu kim cương. Loại máu này rấthiếm có, số người trên thế giới sở hữu nhóm máy này ấy à, khả năng chỉ có một số ít người mà thôi. Nơi này của chúng tôi chỉ có tư lệnh Triệu là tương thí¢h với cô mà thôi…” Y tá bên cạnh nhiệt tình xen vào.
Nghe vậy, Tần Lộ Lộ mở to mắt kinh ngạc, cô nhìn về phía Triệu Thanh Quân để xác nhận.
Triệu Thanh Quân xanh mặt, nhìn cô thật lâu cuối cùng mới nói “Bác sĩ sẽ tới ngay.”
Tần Lộ Lộ cứ nhìn ông ta mãi.
Không biết có phải ánh mắt của Tần Lộ Lộ có quá trần trụi hay không, nhưng lớn tướng Triệu vốn chẳng bao giờ sợ hãi lại thấy hơi bất an.
Ông ta khịt mũi lạnh lùng, rút
cây kim khỏi tay, ném nó sang một bên rồi lao ra khỏi phòng như một cơn bão, bất chấp máu vẫn chảy ra từ mu bàn tay.
Căn phòng im phăng phắc, sắc mặt cô y tá tái nhợt, đôi tay đang thay băng khẽ run rẩy.
Tư lệnh Triệu tức giận rồi, chẳng lẽ do cô ấy vừa mới nói sai gì sao?
“Xin chào, tôi có thể hỏi tại sao tôi lại chảy máu nhiều không?” Tần Lộ Lộ cho rằng cô y tá này rấthòa nhã nên liền hỏi thẳng cô ấy.
Cô y tá nhỏ vừa nói sai, giờ cô ấy không hề muốn gây thêm rắc rối nào nữa nên đành im lặng, chỉ lo làm mấy động tác leng keng trên tay, giả vờ như không nghe thấy.
Tần Lộ Lộ không nói nên lời, không hiểu sao bây giờ sau khi tỉnh lại, cô đột nhiên trở nên rấttức giận.
Cô không nói? Vậy tôi đi hỏi người khác, sẽ có người nói cho tôi thôi.
Bây giờ tôi sẽ đi hỏi.
Tần Lộ Lộ lập tức chống người đứng dậy, khi cô dùng lực máu lại bắt đầu chảy ngược.
Cô y tá nhỏ lập tức ngăn cô lại “Cô ơi, cô đừng cử động. Tư lệnh Triệu đã dặn dò phải chăm sóc cô thật tốt, truyền hết máu mới thôi.”
Tần Lộ Lộ ngơ ngác nhìn cái chai tre0 lơ lửng, khẽ à một tiếng, rồi đột nhiên dùng hết sức đẩy cô y tá nhỏ ra.
Tuy giọng của cô yếu ớt nhưng lại rấtkiên quyết, ánh mắt sắc như dao “Buông ra… Nếu không tôi sẽ nói với… Tư lệnh Triệu của mấy người… Rằng cô muốn hại tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận