Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khoảng thời gian này, Triệu Thanh Quân có trở về vài lần nhưng toàn là vào nửa đêm.
Lần đầu tiên là lúc cô đang ngủ. Ông ta bò lên giường, vén váy cô lên, đè lên người cô hung hăng tiến vào.
Hơi thở của ông ta gấp gáp, người toàn mùi thuốc súng, thế tấn công hung mãnh.
Dựa the0 mùi cơ thể cùng với bóng hình lờ mờ mà Tần Lộ Lộ nhận ra ông ta, cảm nhận chẳng mấy chốc mà tới.
Cô nằm trên giường, cắn môi rên ɾỉ, bị ông ta làm cho da đầu tê dại.
Lần thứ hai là vào đêm ngày hôm sau nữa.
Sau khi quay về, Triệu Thanh Quân tắm rửa, cơ thể trần trụi đè lên người cô tiến vào từ đằng saụ Làm tới mức hai người họ đẫm mồ hôi, tinh bì lực tẫn.
Làm xong, ông ta nằm bên cạnh Tần Lộ Lộ như đang thở phào “Tạm đình chiến hai ngày, khả năng là đàm phán lại.”
Lúc cô quay qua nhìn thì thấy Triệu Thanh Quân đã ngủ rồi.
Đây là lần đầu tiên Tần Lộ Lộ nhìn thấy Triệu Thanh Quân khi đang ngủ.
Trông thần sắc lúc ngủ của ông ta trông có vẻ mỏi mệt, tóc với chòm râu đã dài thêm nhiều, sườn mặt có vài vết thươռg.
Tần Lộ Lộ nghĩ tới ngay “Thế sự xoay vần.”
Triệu Thanh Quân ngày thường khí khách bừng bừng phấn chấn̵, chỉ có mấy ngày đã g͙ià đi vài tuổi.
Lúc này tɾong đầu cô chợt hiện lên một suy nghĩ.
Nếu một ngày nào đó, Triệu Thanh Quân không bao giờ trở về.
Cô tay không tấc sắt, chẳng lẽ chịu chết ở đây hay sao?
Tần Lộ Lộ nhận ra mình lại lâm vào khốn cảnh.
Cô cần phải bắt Triệu Thanh Quân kết thúc tất cả, đưa cô đi mới được.
Lần thứ ba Triệu Thanh Quân trở về đã là một tuần sau đó.
Tần Lộ Lộ còn tưởng ông ta sẽ không về nữa, còn đang hơi tuyệt vọng.
Bác sĩ, y tá an ủi cô cũng không có chút hiệu quả nào cả.
Thức ăn nước uống của bọn họ chỉ trữ được tɾong một năm, cũng không biết trận xung đột này sẽ diễn ra tɾong bao lâu nữa.
Hôm nay, trên trần nhà lại vang lên tiếng cảnh báo như mọi lần, chén nước trên bàn cũng rung lên bần bật.
Tần Lộ Lộ ngồi cạnh bàn ăn lung lay, nhân sinh không còn gì luyến tiếc.
Đột nhiên, Triệu Thanh Quân phong trần mệt mỏi xuấthiện, làm cho tất cả mọi người lắp bắp kinh hãi.
“Thu thập đồ đạc tɾong vòng mười phút, rời khỏi trận địa.” Ông ta phân phó ngắn gọn, biểu cảm nghiêm túc, rấtcó phong phạm lớn tướng.
Mọi người như bầy sói rời rạc tìm được con sói đầu đàn mà ngay lập tức phụctùng mệnh lệnh.
Lúc này Triệu Thanh Quân mới quay qua nhìn về phía Tần Lộ Lộ rồi nói “Tới đây với chú.”
Tần Lộ Lộ đi the0 Triệu Thanh Quân tới phòng họp. Ông ta siết chặt lấy tay cô, hung ác mà nhìn cô như thể muốn giết cô bằng ánh mắt mình vậy.
Mà Tần Lộ Lộ lại cảm nhận được cảm giác kích động, vui sướng, chỉ muốn ôm chầm lấy ông ta.
Phảng phất như có cảm giác không muốn rời xa vậy.
Cô còn tưởng rằng ông ta sẽ không quay về nữa mà…
Suy nghĩ này làm cho bản thân Tần Lộ Lộ hoảng sợ.
“Thành thật chút đi.” Triệu Thanh Quân nghiêm túc chưa từng có “Nếu cháu nói dối thì chú sẽ đưa cháu lên tòa án quân sự đấy.”
“Cái gì cơ?” Tần Lộ Lộ giật mình.
Câu nói của Triệu Thanh Quân nằm ngoài dự đoán của cô.
Sao lại nhắc tới chuyện này mà không phải làm t̠ình với cô vậy?
“Tại sao kẻ địch lại biết bộ chỉ huy của chúng ta ở đâu? Tại sao lại biết bí mật của quân khu chúng ta? Trong thời gian này cháu có liên hệ với ai không?” Triệu Thanh Quân liên tục truy vấn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận