Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao cháu lại khóc?” Triệu Thanh Quân nhìn cô rồi hỏi “Cháu đã mơ thấy cái gì?”
Triệu Thanh Quân cảm thấy đây không phải là do mình đang quan tâm đến Tần Lộ Lộ.
Chỉ bởi vì ông ta cũng thường xuyên khốn khổ với những giấc mơ và khi thức dậy thì mắt đã nhòe ướt.
Chẳng qua người liên tục xuấthiện tɾong giấc mơ của ông ta lại là thằng tư đã mất từ lâụ
Ông ta thấy rấttò mò, rốt cuộc thì giấc mơ của cô là như thế nào? So với giấc mơ của ông ta thì nó ra sao? Giữa bọn họ có tính là đồng cảm tương liên không?
Giọng nói của Triệu Thanh Quân trầm thấp, khàn khàn như thể vừa mới tỉnh dậy, mang đến cho người ta một cảm giác an ủi khó tả.
Nghe thấy ông ta hỏi han như thế, có lẽ là do tɾong lúc đầu óc mê man không tỉnh táo, Tần Lộ Lộ thực sự đã giơ hai tay lên ôm chặt cổ ông ta như không muốn sống nữa, nước mắt rơi xuống cổ ông ta.
Đây là một hành động mang đậm sự gắn bó và thân mật, thực sự không phù hợp để xuấthiện giữa họ.
Giữa họ chỉ có sự giao tiếp cơ thể mà thôi.
Từ trước đến nay, đối với Triệu Thanh Quân mà nói thì phụ nữ chỉ là công cụ. Thứ họ cần làm là lấy lòng dương vật của ông ta là đủ rồi.
Còn nếu ai quá phận, ông ta coi đó là không vâng lời, sẽ bị ông ta xử lý không thươռg tiếc.
Nhưng nếu Tần Lộ Lộ ôm cổ ông ta…
Lúc này ông ta chỉ muốn… Im lặng chờ đợi như thế này thôi.
Triệu Thanh Quân vẫn ngồi yên tại chỗ, để mặc cho cô ôm mình vào tɾong lòng, cảm nhận mái tóc mềm mại của cô giữa hơi thở.
Trong lúc ôm chặt lấy cô từ hướng chính diện như thế này, một cảm giác tê dại chạy khắp cơ thể ông ta.
Cảm giác đó lại đến.
Ông ta như giọt nước, nhỏ tong tong vào mặt hồ là cô.
Mặt hồ gợn sóng nhẹ nhàng, sau đó lại trở nên tĩnh lặng.
“Chú ba… Đừng ra tiền tuyến.” Tần Lộ Lộ nhỏ giọng nỉ non vào tai ông ta.
Giọng cô nhẹ nhàng thanh thoát, có khi nào cô đã thiếp đi ngủ quên rồi không?
Năm nay Triệu Thanh Quân 35 tuổi, lớn hơn Tần Lộ Lộ 15 tuổi.
Đối với ông ta mà nói, cô thực ra chỉ là một cô bé.
Cơm ăn ba mươi lăm năm không phải để không.
Ông ta không ngu ngốc như người khác nghĩ.
Nếu ông ta thực sự muốn hiểu điều gì đó, ông ta sẽ hiểu nó.
Thông thường ông ta cà lơ phất phơ chỉ vì ông ta không quan tâm đến hầu hết mọi người và mọi thứ xung quanh.
Lúc này, Triệu Thanh Quân lập tức hiểu được lời nói của Tần Lộ Lộ có ý gì.
Sau khi hiểu ra, đâu đó tɾong lòng ông ta lại đau đớn như bị một cây sắt nóng chọc vào, nhức nhối khôn nguôi.
Triệu Thanh Quân duy trì tư thế này, nhìn xuốngcái gối.
Ông ta không thể nhìn thấy ánh mắt của cô.
Nhưng ông ta không nhịn được mà tưởng tượng ra ánh mắt của cô lúc này là như thế nào.
Có lẽ nó mang the0 lưu luyến, si mê và tràn đầy tình cảm…
Cái nhìn này quá nặng̝ nề đối với ông ta.
Nhưng nó quá hấp dẫn.
Nó quá nặng̝ nề, nặng̝ tới mức ông ta sợ mình nâng niu không nổi sẽ làm nó vỡ nát.
Nó đẹp đến nỗi làm ông ta sợ rằng mình sẽ bị mắc kẹt tɾong đó.
Vừa rồi, khi cô nhìn ông ta tɾong phòng họp, ông ta cảm thấy ánh mắt đó của cô vô cùng đau đớn.
Ông ta cứ liên tục đánh mất đi những thứ đẹp đẽ, phải không?
Nỗi đau sau mất mát trở thành cơn ác mộng ám ảnh ông ta suốt cuộc đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận