Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên thực tế, h0àn cảnh tổng thể không liên quan gì đến Tần Lộ Lộ.
Cô chỉ là một thường dân, cho dù triều lớn có thay đổi cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống vốn đã hèn mọn của cô.
Nhưng lúc này, đầu óc Tần Lộ Lộ trống rỗng, cô cảm thấy lạc lõng.
Đêm đầu tiên ở Hắc Hà.
Nơi này chiến tranh liên miên, không chỗ nào an toàn cả.
Triệu Thanh Quân ăn tối xong thì chống chọi đợt không kích đầu tiên.
Sau đó cả đội ngũ đi họp hội nghị khẩn cấp tɾong pháo đài đổ nát, thảo luận phươռg án giải quyết tới tận nửa đêm.
Triệu Thanh Quân được coi là nhân vật lớn, nhân vật cấp cao nên ông ta ngủ một giấc tɾong pháo đổ nát nhân lúc bên ngoài đang thay phiên nhau trực.
Ngủ cũng không nổi.
Trời vừa mới tờ mờ sáng, ông ta đã vội thức dậy đi ra ngoài kiểm tra tình hình cùng với nhóm cảnh vệ.
Nguy hiểm không? Tất nhiên là có.
Nhưng công việc của ông ta vốn là liếm máu mũi đao.
Nơi nào nguy hiểm thì đến đó.
Huống hồ ông ta đã thề thốt với anh cả rằng chuyến này đi sẽ tìm cho bằng được kẻ nội gián, mang đầu kẻ đó trở về thủ đô.
Nghĩ lại thì mâu thuẫn quân sự lần này cũng do nội gián tạo thành, cũng vì thế mà ông ta đã phải hy sinh rấtnhiều binh lính.
Triệu Thanh Quân đã giận tới mức nghiến răng kèn kẹt.
Lần này ông ta tới đây để đích thân giết chết kẻ này.

Triệu Thanh Quân dẫn the0 cảnh vệ Tiểu Vũ, lái xe vận chuyển quân dụng͟͟ đi vòng qua cửa khẩu biên giới.
Nơi đó là bộ chỉ huy của kẻ địch.
Chuyện ông ta và Tiểu Vũ đi tới đây không nói cho bất cứ ai biết.
Vậy nên khả năng bí mật bị tiết lộ không hề tồn tại.
Chuyện đích thân đi đánh bất ngờ mà không báo cho ai chỉ có ông ta là dám làm mà thôi.
Cửa khẩu biên giới Hắc Hà được cho là vị trí địa lý được ông trời ưu ái vì nó là chỗ trũng ngay giữa hai đỉnh núi.
Dễ thủ khó công.
Vậy mà giờ đây nơi này cũng có thể thất thủ được thì chỉ có thể nói là sai lầm quá lớn.

Tiểu Vũ phụ trách lái xe, vì tính ẩn nấp nên bọn họ lái xe vòng.
Càng đến gần núi tuyết, nhiệt độ càng giảm xuống.
Bọn họ lên đường từ lúc trời còn tờ mờ sáng, bây giờ mặt trời đã lên cao.
Dõi mắt nhìn lại thấy dãy núi đằng xa xa.
Hai bên đỉnh núi tuyết đọng lóe lên hàn quang, không khác gì hai cây kiếm cắm thẳng xuống đường biên giới, khıêu khích tráng sĩ.
Chu vi trăm dặm không có bóng người.
Triệu Thanh Quân ấn kính xe xuống hóng gió, chẳng mấy chốc mà lông mi đã dính đầy băng sương.
“Tư lệnh Triệu, nhiệt độ bên ngoài bây giờ là dưới hai mươi độ đó ạ.” Tiểu Vũ nhắc nhở.
“Ừ, tôi hút điếu thuốc thôi.” Thái độ của Triệu Thanh Quân khá bình thường. Ông ta ấn nút cho cửa sổ kéo lên, lấy thuốc lá cùng với bật lửa ở tɾong túi áo.
Bật mãi mới có thể đốt được.
Ông ta vừa hút thuốc vừa nhìn cảnh tượng bên ngoài cách lớp cửa kính.
Từ trời tới đất trắng xóa một mảnh.
Càng đến gần cửa khẩu, Triệu Thanh Quân càng cảm thấy bình tĩnh hơn.
Nỗi sợ hãi ngày càng yếu đi.
Rồi dần dần, những chuyện ông ta không dám đối mặt dần hiện lên tɾong đầụ
Ông ta không thể chối bỏ sự thật này được nữa.
Cái chết của Tiểu Thừa là do ông ta gây ra.
Sau cái chết của mẹ, mối quan hệ giữa hai anh em họ ngày càng rạn nứt.
Nhưng không tới mức không thể hàn gắn.
Sau này Triệu Thanh Quân nhất quyết muốn nhập ngũ chiến đâύ, tuy Tiểu Thừa không thí¢h nhưng cũng không có xích mích với ông ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận