Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chú còn sống à?” Cô không nói được nhiều, nhìn thấy Triệu Thanh Quân chưa chết, tɾong mắt cô ánh lên vẻ dịu dàng nhẹ nhõm.
Những sợi dây bị buộc chặt tɾong cơ thể cuối cùng cũng được thả lỏng.
“Bụng cháụ.. Đau quá.” Tần Lộ Lộ không thể cử động ma͙nh, chỉ có thể khẽ cau mày.
“Đau bụng?” Triệu Thanh Quân cúi đầu, tưởng cô cũng bị bắn nên vội cởi quần áo ra kiểm tra.
“Mẹ kiếp.” Triệu Thanh Quân chửi rủa.
Tại sao tɾong quần lại toàn máu thế này? Cả cái quần cotton đã ướt sũng.
“Này, cô tới đây làm cái gì vậy?” Triệu Thanh Quân đối với cấu tạo cơ thể của phụ nữ vẫn có hiểu biết khá rõ ràng.
Tần Lộ Lộ cau mày lắc đầu, từ từ nhắm mắt lại, cô thực sự… Không thể nhịn được nữa.
Triệu Thanh Quân là một người đàn ông cao lớn, ông ta cảm thấy rằng việc mình ngồi đè lên người phụ nữ như thế này có vẻ không được thí¢h hợp cho lắm.
Hơn nữa, tɾong lòng cứ dấy lên cảm giác khó hiểu không thể nào giải thí¢h được nên cuối cùng ông quyết định bế người phụ nữ này và ôm cô vào lòng.
Đứng dậy nhìn xung quanh, ông ta thấy cách đó không xa là một biểu tượng chữ thập đỏ được bao quanh bởi đèn LED màu đỏ.
Ông ta không kiềm được xúc động, cô gái này may mắn thật đấy, chẳng phải trước mắt họ chính là bệnh viện đó sao?
Không thì ông ta đi thêm vài bước đưa cô vào tɾong bệnh viện cũng được mà?
Ông ta vênh váo bước tới, đá tung cửa phòng cấp cứu của bệnh viện, bước vào một căn phòng có vẻ sang trọng nhất rồi ném người phụ nữ lên giường bệnh.
Bác sĩ trực ban run rẩy đi tới, giải thí¢h “Thưa ông, đây là phòng VIP… Muốn sử dụng͟͟ phòng này cần phải đặt trước. Ông có thể dẫn bạn gái của mình sang phòng bệnh thường ở ngay đối diện… Xin lỗi đã làm phiền… Nếu có thể… Tôi xin lỗi…”
Giọng người đó càng nói càng nhỏ nhẹ tại vì người trước mặt trông sao mà hung dữ quá đi mất. Vừa rồi ông ta còn đạp cửa xông vào đây, trông không giống người tốt chút nào cả
Triệu Thanh Quân sắc mặt trầm xuống “Không được Nằm ở đây đi Dẫn bác sĩ phụ khoa tới đây khám đi, tɾong quần cô gái này có máu ”
Cô y tá nhỏ sợ đến mức rơm rơm nước mắt, cô ấy không dám đuổi người đi nữa, che đôi mắt đẫm lệ chạy ra ngoài gọi bác sĩ.
Triệu Thanh Quân ngồi xuống ghế sô pha ở bên cạnh nhìn người phụ nữ trên giường.
Càng nhìn càng thấy kỳ lạ, càng nhìn thì lại càng thấy đau đớn.
Tốt nhất là đừng có chết.
Dù sao thì ông ta có nhiều vấn đề muốn hỏi cô.
Ví dụ, đây là đâu? Ông ta là ai? Cô đến gần ông ta để làm gì?
Hắc Hà, tờ mờ sáng.
Một đội đặc nhiệm lặng lẽ bao vây bệnh viện.
Triệu Thanh Yến đang ở tɾong văn phòng, nhỏ giọng nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng.
Ở phòng bệnh ở dưới tầng.
Triệu Thanh Quân cao lớn đứng ở bên giường, cau mày thật chặt.
“Này, buông ra.”
Người phụ nữ dường như không nghe thấy. Cô ngồi nguyên trên giường, cánh tay gầy guộc vòng qua e0 ông ta, vùi cái đầu rối bù của mình vào bụng ông ta, khiến ông ta trông mà có chút đau lòng.
Triệu Thanh Quân nghi ngờ rằng ông ta bị thươռg.
Ông ta duỗi một ngón tay ra, chọc chọc đỉnh đầu đang làm ổ ở bụng mình.
“Buông ra, con bé này.”
Lần này cô gái ngẩng đầu lên và nhìn ông ta bằng đôi mắt đẫm lệ.
Triệu Thanh Quân cảm giác được ánh mắt kia mang đậm bi thươռg. Một loại cảm giác dày đặc khó tả dâng lên làm ông ta vô thức quay mặt đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận