Chương 252

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 252

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Thanh Yến tɾong trí nhớ đọng lại tɾong đêm dâm loạn kia. Ông ta không hề dịu dàng chờ đợi cô, đâm trái tim của cô thủng lỗ chỗ.
Tình yêu dịu dàng dần biến chất. Cô đã từng nghĩ đó là thứ không bao giờ đổi thay.
Nhưng bây giờ, sau khi trải qua chia cách, chiến tranh, sống chết, Tần Lộ Lộ lại chỉ thấy chuyện xảy ra tɾong đêm đó thật là xa xôi, giữa cô và Triệu Thanh Yến như thể cách cả một cuộc đời vậy.
Triệu Thanh Yến trước mặt như bước ra từ tɾong trí nhớ.
Có phải ông đang mang lại cho cô khoảng thời gian không buồn không lo trước kia hay sao?
Ăn rồi ngủ, vẽ mấy bức tranh, chỉ cần chú tâm ở bên cạnh mấy người đàn ông ấy.
Có khi lại len lén chạy tới dinh thự nhà họ Triệu hẹn hò với bác cả.
Cho dù có mắc lỗi thì cũng có người chở người che, cô chẳng cần lo lắng cái gì cả.
Làm gì có giãy giụa giữa ranh giới sống chết.
Nào có chuyện cần một người như cô chạy tới vùng chiến sự, vật vã như thế này làm gì?
Thậm chí là suýt chút nữa mất luôn cái mạng nhỏ của mình?
Lúc trước ở bên cạnh Triệu Thanh Quân, cô chưa bao giờ có cảm giác như thế này.
Nhưng bây giờ, khi mà đứng trước mặt Triệu Thanh Yến, Tần Lộ Lộ lại thấy nỗi tủi thân trỗi dậy tɾong lòng.
Nó chồng chéo lên nhau, cảm giác chua xót xông lên tận chóp mũi và hốc mắt.
The0 bản năng, Tần Lộ Lộ nghiêng đầu đi nhưng không kịp che giấu đi nước mắt đang rơi xuống.
Triệu Thanh Quân đã thấy cô từ đầu, hung hăng hít một hơi thuốc lá rồi mới vứt tàn thuốc đi.
Tàn thuốc đầy dưới ͼhân.
Tần Lộ Lộ không muốn ông nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của mình, chỉ muốn đi thật nhanh.
Cô đi sang bên phải, tính đi vòng qua ông.
Triệu Thanh Yến lại di chuyển, ngăn cô lại.
Tần Lộ Lộ đi sang bên trái, Triệu Thanh Yến cũng đi sang bên trái.
Cô đi sang bên phải, ông cũng đi sang bên phải.
Tần Lộ Lộ cắn môi.
Triệu Thanh Yến chỉ đứng đó nhìn cô không nói gì nhưng cũng không nhường lối cho cô đi.
Đúng thế, ông đùa bỡn lưu manh.
Nếu không thì sao bây giờ? Đây là người phụ nữ của ông. Sao mà ông có thể để cô mặt đầy nước mắt rời khỏi mình được cơ chứ?
Tần Lộ Lộ thật sự là không chịu nổi nữa. Cô không làm gì khác hơn ngoài việc nghiêng đầu nói “Cảm ơn bố đã tới, em trai bố mất máu nhiều quá, bố đi gọi bác sĩ đi ạ.”
Triệu Thanh Yến chỉ ừ một tiếng, quay người gọi cuộc đïện thoại, chẳng mấy chốc đã có cả đống nhân viên y tế cầm the0 dụng͟͟ cụ nối đuôi nhau đi vào tɾong phòng bệnh.
Ngoài cửa chẳng mấy chốc đã có hai người áo đen đứng canh giữ.
So sánh trước và sau thì có thể thấy bệnh viện nhỏ xíu này trở nên uy nghiêm hơn hẳn.
Quả nhiên chỉ có người nhà của Triệu Thanh Quân là bảo vệ được ông ta.
Cuối cùng thì Tần Lộ Lộ cũng chứng thực được cô gọi Triệu Thanh Yến tới đây là một lựa chọn chính xác.
Nếu như một mình cô phóng tới Hắc Hà, nói không chừng hai mạng cũng không đỡ nổi.
Đây là chỗ hữu dụng͟͟ của quyền lực và địa vị.
Ngày thường thì mang lại tiện lợi tɾong cuộc sống sinh hoạt, vào lúc mấu chốt thì có thể cứu mạng.
Chẳng qua, giờ người ta ở đây thì cô lại không biết nên đối mặt như thế nào.
Đầu cô ong hết lên cả chỉ có một suy nghĩ duy nhất là Triệu Thanh Yến đã nghe được hết, cũng thấy được hết rồi. Ông thấy được cảnh cô thân mật với Triệu Thanh Quân, thấy được sự chật vật của cô khi rời khỏi ông ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận