Chương 293

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 293

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta biết điều đó.
Triệu Thanh Thừa đột nhiên hiểu ra.
Thì ra anh trai mới là người không thể buông bỏ được nỗi đau đó.
Anh trai ngốc.
Anh trai đúng là tên đần mà.
Em xin lỗi, em về muộn rồi
Sau khi Triệu Thanh Yến đem sợi tóc đi xét nghiệm ADN xong cũng không quay về nhà trọ nữa.
Trời sắp sáng nhưng ông vẫn lái xe đi lang thang không có mục đích khắp thành phố.
Phía ͼhân trời đã bắt đầu hửng sáng, mọi người tɾong thành phố còn đang ngủ say nên không khí xung quanh cực kỳ yên tĩnh giống như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra hoặc là tất cả mọi chuyện đã chấm dứt rồi.
Trên danh nghĩa Triệu Thanh Yến chính là chủ nhân của miếng đất này.
Ông ta kiêu ngạo đứng ở trên cao nhìn xuống tất cả mọi người, ông ta có tình cảm với từng ngọn cây ngọn cỏ nơi này. Ông có thể làm tất cả mọi chuyện trên mảnh đất này mà không cần kiêng nể gì, ông có thể ra vào tự do hô mưa gọi gió.
Bởi vì nơi này là nhà của ông.
Nhưng hôm nay, ông ta đường đường là hiệu trưởng trường lớn học T nhưng bây giờ ông ta không có người nhà che chở thì ông ta chẳng là cái thá gì hết.
Ông bị anh cả đuổi ra khỏi nhà, ông biết rõ một điều rằng anh cả không hề nói đùa.
Từ nay về sau chữ “Triệu” tɾong cái tên Triệu Thanh Yến cũng chỉ là một cái họ mà thôi.
Ông chỉ là một người thầy giáo họ Triệu không thể bình thường hơn.
Trên gương mặt tɾong trẻo và lạnh lùng của ông ta đột nhiên nở một nụ cười khẽ bởi vì cô gái nhỏ của ông luôn gọi ông như vậy.
Cô thí¢h gọi ông là “Thầy Triệu” chứ không phải là “Cha” hay là “Thanh Yến”, mặc dù ông hay ép cô gọi mình là “Cha” nhưng cô không thí¢h lắm.
Trong lòng cô, ông là một người thầy luôn dẫn đầu, ông là người chính trực, uyên bác, biết lý lẽ và là một người thầy giỏi.
Triệu Thanh Yến là người thông minh, ông hiểu rằng Lộ Lộ có yêu ông, cô yêu con người thẳng thắn, chính trực và ấm áp của ông.
Ông cũng từng hy vọng ông sẽ trở thành người như vậy nhưng thật ra không phải.
Vào năm 18 tuổi, cái độ tuổi đẹp nhất của đời người ấy, ông là cái cây bị chặt đứt cành, bị bao vây chỉ đành phải sống một cuộc đời tham sống sợ chết bám víu vào gia tộc tránh mưa tránh gió.
Bản chất con người ông vẫn là một kẻ dối trá, ích kỷ, âm hiểu và yếu đuối.
Thứ mà Lộ Lộ yêu chỉ là cái mặt nạ mà ông tỉ mỉ đắp nặn ra.
Nếu ông gỡ bỏ chiếc mặt nạ yêu ông không?
Có những hạt tuyết nhỏ từ trên trời rơi xuống, cần gạt nước tự động khởi động tạo ra tiếng vang nhịp nhàng tɾong không gian yên tĩnh.
Đèn đỏ biến thành màu xanh, Triệu Thanh Yến lái xe rời đi, ông cần quay về nhà tìm cô gái nhỏ của ông.
Đêm nay ông không về nhà, không biết cô đã ăn no ngủ say hay chưa nhỉ?
Lúc đi trên đường ông ta thấy một cửa hàng bán đồ ăn sáng vừa mở cửa nên ông đã dừng lại mua hai suất đồ ăn sáng.
Sau khi rời khỏi nhà họ Triệu sau này không có người hầu kẻ hạ ông phải tự giải quyết những chuyện như ăn mặc, đi lại, ngủ nghỉ này thôi.
May là ông có lường trước được đôi chút nên cũng có đủ tiền để đối phó với tình cảnh này.
Ông cầm bữa sáng đi về nhưng khi vừa nhìn thấy chiếc xe của mình thì đôi mắt của Triệu Thanh Yến tối sầm lại, ông liếc mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng người nào cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận