Chương 310

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 310

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thanh Lương, bỏ cuộc đi, đó chỉ là một truyền thuyết thôi, không tồn tại đâụ” Triệu Trường Hồng nói.
Xe lăn hoạt động, người đàn ông tiến về phía trước, toàn thân xuấthiện dưới ánh đèn.
Khoảng ba mươi tuổi, ngoại hình tuấn tú, trông khá giống Triệu Thanh Lương.
Gương mặt người nọ không có một nếp nhăn nhưng trông rấttiều tụy, hốc mắt lõm sâu, người gầy như que củi, người không ra người quỷ không ra quỷ.
Nhất là phần dưới xe lăn, hai bàn ͼhân đều bị cắt cụt, bảo sao lại phải ngồi xe lăn.
“Ông nghĩ tôi sẽ tin sao?” Triệu Thanh Lương cười lạnh, quét mắt nhìn thân thể Triệu Trường Hồng từ trên xuống dưới “Còn muốn mất thêm một cái tay à? Hai cái? Hay một cái ͼhân?”
“Thanh Lương, bây giờ bố đã thành ra thế này rồi thì còn sợ gì nữa? Còn con, đa tẩu hỏa nhập ma rồi, nếu cứ tiếp tục thì sẽ thịt nát xương tan đó Bố không ủy quyền cho con mới là quyết định chính xác.”
“Ha ha, ông si mê quyền lực, muốn trường sinh bất lão, làm người đứng đầu cả đời, ông mới bị tẩu hỏa nhập ma Còn tôi, tôi chỉ h0àn thành nguyện vọng của ông, để ông được sống lâu bất tử, sống đến tận bây giờ có phải rấthài lòng không? Bố?”
Trong đôi mắt sắc bén của Triệu Thanh Lương tràn ngập sát ý, rấtnhiều lần đã muốn giết chết lão.
Nhưng ông ta biết, hình phạt nặng̝ nhất dành cho Triệu Trường Hồng chính là để ông ta sống mãi tɾong đau khổ.
“Thanh Lương, bố đã hối hận thật rồi. Thế nên bố hy vọng con cũng đừng hối hận, giống như bố…”
Nghe vậy, Triệu Thanh Lương siết chặt nắm đấm. Đúng vậy, ông ta cũng hối hận.
Nhuế Bạch đã chết, ông ta đã sống tɾong hối hận suốt mấy chục năm.
Nhưng thế thì sao?
Bây giờ, đây là giang sơn của ông ta, ông ta không tiếc dùng bất cứ thứ gì để bảo vệ nó, nếu không sẽ chỉ rơi vào kết quả vạn kiếp bất phục̶.
“Bố, hôm nay tôi có chuẩn bị mà đến. Ông nói cho tôi biết Hổ Phù ở đâu thì tôi sẽ chữa khỏi cơ thể của ông. Hai ͼhân ông có thể mọc lại, có thể đứng lên một lần nữa.”
Triệu Thanh Lương lôi một ống nghiệm tɾong ngực ra, bên tɾong có một loại chất lỏng màu vàng óng, có những hạt li ti nhỏ lấp lánh như đom đóm, vẽ ra những vòng cung màu vàng tɾong chiếc ống nghiệm chật hẹp.
Khi Triệu Trường Hồng nhìn thấy ống nghiệm, lão cảm thấy sợ hãi, lại có sự mong đợi.
“Thật sao Thanh Lương? Thật sự có thứ như vậy sao? Có loại thuốc vạn năng trị được bách bệnh?”
“Có thể để cơ thể ông khôi phụcvề trạng thái bình thường tɾong một đêm. Bố, nói đi.”
Triệu Trường Hồng suy nghĩ một lúc, rồi nói “Về truyền thuyết Hổ Phù, bố không ¢hắc nó có liên quan đến thứ năm đó bố có được hay không, nhưng mà…” Lão ngẩng đầu nhìn Triệu Thanh Lương, nói “Dù đúng thế thì cũng không có tác dụng͟͟ lớn với con.”
“Ý ông là gì?” Triệu Thanh Thừa đột nhiên trở nên sốt ruột.
“Thay vì hỏi bố Hổ Phù ở đâu, chẳng thà đi xác nhận xem Hổ Phù… Là ai.” Triệu Thanh Hồng chật vật nói ra hai chữ, suy nghĩ trở lại thời xa xưa “Nếu bố đoán không sai thì truyền thuyết Hổ Phù qua các triều lớn là một người. Có được người kia thì con chính là ͼhân mệnh thiên tử ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận