Chương 313

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 313

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Triệu Thanh Thừa dẫn hai phó quan trở về nhà họ Triệu, đó là Lưu Điệp và Nguyễn Sâm.
Trước kia, Lưu Điệp là cấp dưới của Triệu Thanh Quân, còn Nguyễn Sâm là thân tín nằm vùng của Triệu Thanh Thừa.
Dạo này, Triệu Thanh Thừa nhận ra Lưu Điệp đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của ông ta.
Thế nên mới sắp xếp Nguyễn Sâm vào để giám sát Lưu Điệp, xem như là một kiểu cảnh cáo ngầm.
Nếu Lưu Diệp thức thời thì sẽ ngoan ngoãn nghe lời, dù sao trận tranh đâύ này chẳng có quan hệ gì với ông ta. Thế nên ông ta chỉ làm một người ngoài cuộc, giữ mạng.
Lưu Điệp là thân tín của người kia, thay ông ta chăm sóc người đó nhiều năm như vậy. Chỉ cần Lưu Điệp không làm gì thì ông ta cũng không làm tổn thươռg người trung thành với người kia.
Trở lại nhà họ Triệu, bên ngoài biệt thự được canh gác nghiêm ngặt, nhưng vừa nhìn thấy Triệu Thanh Thừa, tất cả đồng loạt đứng nghiêm, chào “Xin chào Tư lệnh Triệu ”
Triệu Thanh Thừa đội mũ quân đội, mặc áo khoác quân đội, vạt áo tung bay the0 gió, đôi ͼhân thon dài.
“Nghỉ ” Ông ta ra lệnh.
Thuận lợi đi vào nhà họ Triệụ
Những người ngoài cổng đều do ông ta bố trí, không chỉ là thành viên tɾong quân doanh số 1 của Triệu Thanh Quân, cũng là thành viên của đội K.
Bên ngoài thì là để bảo vệ Triệu Thanh Lương, nhưng thật ra là trông coi ông ta, khi cần thiết thì sẽ giam cầm ông ta.
“Có chuyện cởi mũ quân đội đặt lên bàn trà.
Triệu Thanh Lương vừa từ trên lầu xuống, tay còn cầm một bát cháo.
“Sức khỏe của cô ấy càng ngày càng xấụ” Triệu Thanh Lương nói “Cháo cũng không ăn được, xem ra chỉ có thể truyền dịch dinh dưỡng. Chú Ba, gọi chú về ăn cơm là để gặp cô ấy một lần, về tình về lý thì anh cũng yên tâm.”
Trong mắt Triệu Thanh Thừa hiện lên một tia mỉa mai, biết rõ còn hỏi “Rốt cuộc cô ta là ai thế, sao ông đây phải gặp cô ta? Còn chẳng được chịch.”
“Chú Ba.” Triệu Thanh Lương lắc đầu, đặt cái bát xuống, đi sang đặt tay lên vai ông ta “Anh cả có lời muốn nói với chú, nào, chúng ta ăn cơm trước đã.”
Quả gia Hứa dọn thức ăn lên, Triệu Thanh Lương và Triệu Thanh Thừa ngồi đối diện trên bàn ăn.
Một cái bàn ăn thật dài đã từng là nơi cả nhà ngồi quây quần ăn cơm, không khí vô cùng náo nhiệt.
Bây giờ chỉ còn lại hai người họ.
Triệu Thanh Lương không khỏi nhớ đến Triệu Trường Hồng.
Vào khoảnh khắc nàng qua đời, nhà họ Triệu cũng vong, thời gian sau đó chỉ là quá trình chậm rãi hư thối.
Ông ta không muốn tin tưởng nhưng lại không thể không tin.
Hai mươi bảy năm trước, nàng qua đời, trái tim Triệu Thanh Lương cũng chết.
Khoảng thời gian sau đó, ông ta chỉ là một cái xác không hồn, cả ngày sống tɾong âm mưu quỷ kế, đánh mất chính mình, trở thành một người mà ngay cả chính ông ta cũng chẳng nhận ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận